Tôi vốn là kẻ vô dụng từ nhỏ

Chương 3

10/08/2026 09:54

“á/c ý sửa đổi dữ liệu báo cáo, trừ nửa năm tiền thưởng của cô để răn đe!”

“Ngoài ra, phương án mới phải hoàn thành trước thứ Sáu!”

“Tôi sẽ thông báo phê bình cô trước mặt toàn thể công ty trong buổi họp giao ban thứ Sáu, đến lúc đó cô lên bục mà kiểm điểm!”

Ánh mắt tôi trầm xuống, định lên tiếng.

Ông ta lại xua tay đầy chán gh/ét, quay đầu bỏ đi.

Tôi cụp mắt, xoay người trở về chỗ làm.

Ngay trước mặt lại đụng phải gương mặt đắc ý của Khương Vãn.

“Tiết Ánh Khiết, giờ đã biết ai mới là chủ nhân chưa?”

Cô ta nghênh ngang bước đến trước mặt tôi.

“Chỗ ngồi của cô, tôi đã bảo hành chính đổi cho cô rồi.”

Tôi nhìn theo hướng cô ta chỉ.

Trước cửa nhà vệ sinh, một chiếc bàn cũ nát đứng trơ trọi ở đó.

“Từ hôm nay, cô được điều sang bộ phận vệ sinh.”

“Nhà vệ sinh nữ tầng ba của công ty, giao cho cô dọn dẹp.”

Tiếng cười khúc khích của đồng nghiệp văng vẳng bên tai.

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay cắm sâu vào da th!t.

“Vâng, chị Khương Vãn.”

Đợi đến khi điều chỉnh lại cảm xúc.

Tôi cầm xô nước và cây lau nhà, lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh.

Vừa ngồi xổm xuống, một đôi giày cao gót màu đỏ đã xuất hiện trước mặt.

“Bộp” một tiếng.

Xô nước trước mặt tôi bị đ/á lật nhào.

Nước bẩn b/ắn tung tóe lên người tôi, cũng làm ướt đôi giày đó.

“Tiết Ánh Khiết, mày m/ù à!”

Giọng nói sắc lẹm của Khương Vãn lại vang lên.

“Làm bẩn giày của tao rồi, nói xem mày đền thế nào đây!”

Tôi vô cảm, cất tiếng xin lỗi:

“Xin lỗi chị Khương Vãn, em không cố ý, em lau sạch cho chị!”

“Lau? Mày lấy cái gì mà lau?”

Cô ta nhìn tôi đầy gh/ê t/ởm.

“Đôi giày này của tao là hàng giới hạn, b/án mày đi cũng không đền nổi đâu!”

Mấy kẻ theo đuôi bên cạnh cô ta cũng hùa theo.

“Đúng đấy, đồ nghèo kiết x/ác mà cũng đòi chạm vào giày của chị Khương Vãn à?”

“Vừa ng/u vừa nghèo, nhìn thấy nó là thấy bực rồi!”

Khương Vãn cười lạnh, ngoắc ngoắc ngón tay về phía tôi.

“Nhưng mà, nể tình đồng nghiệp với nhau, tao cũng không làm khó mày.”

“Chẳng phải mày thích quỳ nhất sao?”

“Giờ quỳ xuống xin lỗi tao, tao sẽ tha cho mày.”

Toàn thân tôi cứng đờ, phẫn nộ ngẩng đầu:

“Chị đang đùa đấy à?”

Nụ cười của Khương Vãn chuyển lạnh, á/c ý trong đáy mắt gần như sắp trào ra:

“Tiết Ánh Khiết, cuối cùng cũng không giả vờ được nữa rồi à?”

“Mày không phải là kẻ vô dụng sao? Không phải tao bảo gì mày làm nấy sao? Lúc này lại có cốt khí thế à?”

Tôi cắn ch/ặt môi, trong lòng đi/ên cuồ/ng nghĩ đối sách.

Đúng lúc này, cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, vài đồng nghiệp bước vào.

Sắc mặt Khương Vãn thay đổi, thu chân về.

Lúc đi ngang qua, cô ta còn cố tình di di vết bẩn trên giày lên áo tôi.

“Đợi đấy, Tiết Ánh Khiết.”

“N/ợ của hai đứa mình, tao sẽ từ từ tính sổ với mày!”

......

Hai ngày tiếp theo.

Tôi thức đêm thức hôm, cuối cùng cũng viết xong bản báo cáo mới.

Không còn cách nào khác.

Chỉ cần tôi còn muốn ở lại công ty này, thì phải biết nghe lời.

Dù sao thì việc làm cũng chẳng dễ tìm.

Đợi đến khi tôi cầm báo cáo đi tìm sếp, ông ta lại chẳng thèm nhìn lấy một cái, đã đuổi tôi đi:

“Công ty có quy định, không được vượt cấp báo cáo.”

“Công việc của cô phải báo cáo trực tiếp cho Khương Vãn, cô ấy mới là cấp trên trực tiếp của cô.”

Tôi sững sờ tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.

Sếp thở dài, vẻ mặt muốn nói lại thôi:

“Ở công ty chúng ta, chỉ có tinh thần cầu tiến thôi là không đủ.”

“Cô đã đắc tội Khương Vãn thảm hại rồi, giờ thì mau nghĩ cách xem làm thế nào để tạ lỗi cho cô ấy hạ hỏa đi.”

“Năng lực tất nhiên là quan trọng, nhưng qu/an h/ệ xã giao mới là mấu chốt.”

Ánh mắt tôi d/ao động, không nhịn được hỏi:

“Sếp, Khương Vãn cô ấy... rốt cuộc có điểm gì đặc biệt?”

Sắc mặt sếp thay đổi, lập tức ngắt lời tôi:

“Tôi chỉ có thể nói cho cô biết, cô ấy là người được Phó chủ tịch bảo kê.”

“Phó chủ tịch là con trai đ/ộc nhất của Chủ tịch hội đồng quản trị, người thừa kế tương lai của công ty đấy! Cô hiểu chưa?”

Tim tôi chấn động, vội vàng cúi đầu khom lưng cười lấy lòng:

“Em hiểu rồi thưa sếp!”

Sau khi hít sâu một hơi, tôi quay sang chỗ ngồi của Khương Vãn.

Cô ta cầm lấy phương án, chỉ lật qua hai trang đã ném mạnh vào đầu tôi!

“Bộp” một tiếng vang lên.

Kẹp kim loại cứng ngắc trên bìa hồ sơ lập tức rạ/ch một đường trên trán tôi.

M/áu chảy dọc theo má tôi xuống.

“Tiết Ánh Khiết, mày là con lợn à!”

“Tao để cám ở đây, lợn dùng mõm ủi ủi còn tốt hơn thứ mày làm ra!”

Cô ta chỉ vào mũi tôi mà ch/ửi bới thậm tệ.

“Thứ rác rưởi thế này mà mày cũng dám mang cho tao xem à?!”

“Làm không được thì cút đi, đừng có ở đây làm mất mặt!”

Tôi ôm cái trán đang chảy m/áu, giọng nói r/un r/ẩy.

“Nhưng phương án này đều làm theo yêu cầu trước đây của chị.”

“Hơn nữa, đây đã là bản thứ ba mươi hai rồi.”

“Bản thứ ba mươi hai thì sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Là nữ phụ, tôi không xứng chạm vào nam chính? Nhưng anh ta cứ nhất quyết đòi như vậy

Chương 20
Tôi vốn sinh ra đã có cảm giác xứng đáng cực cao, thứ gì muốn có thì chưa bao giờ là không lấy được. Thế nên sau lần thứ 99 dụ dỗ vị "Phật tử" giới kinh đô thất bại, tôi quyết định dùng biện pháp mạnh, trực tiếp đè ngửa anh ta ra. Nhưng ngay khi tôi dùng còng tay tình thú khóa anh ta vào đầu giường, tôi chợt nghe thấy tiếng lòng của anh ta. 【Vợ hôm nay chủ động quá! Biết thế này mình nên tự còng tay mình lại từ lâu rồi!】【Trên người cô ấy thơm quá... là hoa hồng sao?】【Không được, không được nhìn ngực, nhìn rồi thì đêm nay chắc chắn không nhịn nổi mất...】【Thẩm Xác, mẹ kiếp, nhịn đi! Bây giờ mà chiều theo cô ấy thì sau này cô ấy sẽ thấy mình quá dễ dãi mà không biết trân trọng đâu!】 Động tác của tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Xác. Anh ta mím chặt môi, sắc mặt lạnh lùng, trông như một người đàn ông giữ gìn trinh tiết thà chết không khuất phục. Thế nhưng, tiếng lòng trong đầu anh ta vẫn đang điên cuồng chạy chữ.
Tình cảm
0