Khương Vãn tỏ vẻ kh/inh khỉnh.
“Tao bảo không được là không được!”
Tôi đỏ hoe mắt:
“Chị đang cố tình làm khó em!”
“Thì sao nào?”
Cô ta cười càng thêm đắc ý.
“Mày còn muốn giở trò vặt như lần trước để tống cổ tao đi sao? Mày có bản lĩnh đó không?”
“Tao nói cho mày biết, Tiết Ánh Khiết, tao không phải là người mà mày có thể đụng vào!”
Tôi trừng mắt nhìn cô ta:
“Làm thế nào chị mới chịu buông tha cho em?”
“Buông tha cho mày?”
Cô ta như thể vừa nghe thấy một trò đùa nực cười nhất.
“Chẳng phải mày thích c/ầu x/in người khác lắm sao? Mày c/ầu x/in tao đi!”
“Quỳ xuống c/ầu x/in tao, rồi bò quanh công ty như chó một vòng.”
“Biết đâu tâm trạng tao tốt lên, tao sẽ tha cho mày thì sao?”
Tôi nhìn gương mặt vặn vẹo đó của cô ta, ngọn lửa gi/ận trong lòng không còn kìm nén nổi nữa.
“Khương Vãn, là chính chị ép tôi!”
Tôi đột ngột quay người lao ra phía cửa sổ, nhanh chóng lấy điện thoại ra, bấm vào chế độ livestream.
“Các anh chị em trong livestream ơi, dù tôi có cố gắng thế nào thì sếp tôi cũng không hài lòng!”
“Đã như vậy, bây giờ tôi sẽ nhảy xuống từ đây, lấy cái ch*t để c/ầu x/in chị ấy tha thứ!”
Toàn bộ khu văn phòng im bặt trong giây lát, sau đó là tiếng xôn xao náo lo/ạn.
“Hôm nay là ngày tổng giám đốc đi thị sát chi nhánh, cô muốn hại ch*t chúng tôi à!”
Đúng lúc này.
Một giọng nói uy nghiêm truyền đến từ phía sau đám đông.
“Đừng manh động! Cô có yêu cầu gì, tôi đều đáp ứng hết!”
Gió từ cửa sổ sát đất thổi vào, khiến vạt áo tôi bay phần phật.
Nửa người tôi treo lơ lửng, trông như thể sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.
Điện thoại vẫn đang livestream, bình luận chạy nhảy liên tục trên màn hình.
Khu văn phòng hoàn toàn hỗn lo/ạn.
Tôi biết, người đến là tổng giám đốc của tập đoàn cùng một đám hội đồng quản trị.
Hôm nay là ngày cao tầng trụ sở chính đi thị sát chi nhánh, một dịp ngàn năm có một.
Tôi làm ầm ĩ chuyện nhảy lầu, trực tiếp chặn đứng mọi đường lui của tất cả mọi người.
Sắc mặt Khương Vãn lập tức trút bỏ vẻ hoảng lo/ạn, chỉ trong một giây đã chuyển sang chế độ ấm ức.
Cô ta bước nhanh tới, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào.
“Tổng giám đốc, ngài nhất định đừng hiểu lầm.”
“Chuyện hôm nay hoàn toàn là vấn đề của tôi, là tôi yêu cầu nhân viên mới quá khắt khe.”
“Em ấy còn nhỏ, khả năng chịu áp lực lại kém.”
“Tôi chỉ là đốc thúc công việc bình thường, không ngờ tính cách em ấy lại cực đoan như vậy.”
Tốc độ đảo ngược trắng đen của cô ta còn nhanh hơn cả lật sách.
Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng lập tức đổ dồn vào tôi.
Mấy đồng nghiệp thường ngày b/ắt n/ạt tôi lập tức hùa theo.
“Chẳng phải sao ạ tổng giám đốc, Tiết Ánh Khiết khả năng chịu áp lực cực kém, quá yếu đuối.”
“Chị Khương Vãn làm việc không quản ngại khó khăn, cầm tay chỉ việc cho nhân viên mới, cả bộ phận ai cũng thấy rõ.”
“Hoàn toàn là do năng lực của cô ta kém, làm việc không xong còn yếu đuối, quay lại vu khống tiền bối!”
Tổ trưởng dự án lên tiếng, giọng điệu thiên vị không chút che giấu.
“Tổng giám đốc, nhân viên mới này vừa vào làm đã liên tục xảy ra chuyện, thường xuyên kéo lùi cả bộ phận.”
“Lỗi công việc liên miên, thái độ tiêu cực, còn luôn muốn đầu cơ trục lợi để sống qua ngày.”
“Khương Vãn kiên nhẫn bao dung, tận tâm dạy dỗ, ngược lại bị cô ta á/c ý bôi nhọ, thực sự là quá oan ức.”
Nghe những lời này, tôi cười lạnh trong lòng.
Lại là cái trò bè phái chèn ép, vừa ăn cư/ớp vừa la làng này.
Bề ngoài tôi vẫn giữ vẻ nhút nhát, vô dụng đó.
Tay cầm điện thoại của tôi hơi r/un r/ẩy, giọng nói mang theo tiếng khóc.
“Đúng, các anh chị nói đều đúng hết, tất cả đều là lỗi của một mình em.”
“Em ng/u, em ngốc, em vô dụng, việc gì cũng làm không xong.”
“Là em không biết điều, không xứng ở lại công ty.”
“Em không nên làm chị Khương Vãn phật ý, không nên làm trái ý chị ấy.”
“Em càng không nên không biết tự lượng sức mình, chống đối lại người có chỗ dựa như chị ấy.”
Tôi hơi cụp mắt, giấu đi ánh lạnh lẽo trong đáy mắt.
“Lỗi lớn nhất của em, chính là không hiểu quy tắc công sở.”
“Em không biết chị Khương Vãn là bạn gái của Phó tổng giám đốc Thẩm, không biết chị ấy là “thái tử phi” tương lai được công ty công nhận, thân phận cao quý.”
“Nếu biết trước, dù có cho em một trăm cái gan, em cũng không dám đắc tội chị ấy.”
Lời vừa dứt, cả hội trường xôn xao.
Tổng giám đốc nhíu ch/ặt mày, quay đầu nhìn về phía lãnh đạo chi nhánh bên cạnh.
Lãnh đạo mặt c/ắt không còn giọt m/áu, không dám ngẩng đầu.
Khương Vãn h/oảng s/ợ, lập tức lên tiếng phản bác.
“Mày nói bậy bạ! Tao đã nói câu đó bao giờ! Hoàn toàn là bịa đặt!”
Tôi ngước mắt, nước mắt lưng tròng, giọng điệu càng thêm hèn mọn.
“Em không bịa đặt, từng câu từng chữ đều là sự thật.”
“Vừa nãy lãnh đạo bộ phận đích thân dặn dò em, chị Khương Vãn là người được Phó tổng giám đốc đặc biệt bảo kê.”
“Chị ấy thân phận đặc biệt, cả công ty không ai dám đụng vào.”
“Cho nên dù chị ấy có làm khó em, chèn ép em thế nào, thì cũng là em đáng đời, là em không biết điều.”
Tôi giơ tay, cầm chiếc điện thoại vẫn đang livestream lên.
“Từ lúc em bước vào văn phòng vừa nãy, em đã luôn bật livestream.”
“Hàng trăm nghìn cư dân mạng trên toàn quốc đều đang xem.”
“Em không có gan, cũng không có lý do gì để nói dối trước mặt toàn thể cư dân mạng.”