Tôi cúi người, nhặt nó lên rồi đi về phía chú ba.

Tôi đ/ập mạnh cái bát chó đó xuống chiếc bàn trước mặt ông ta.

“Chú ba, chú nói đúng lắm.”

“Có những người, quả thực chỉ xứng đáng dùng cái này để ăn cơm.”

Gã đồ tể nhìn thấy cảnh tượng này, sợ đến mức chân bủn rủn, lén lút định chuồn ra ngoài.

Tôi liếc mắt nhìn hắn.

“Vương ca, lợn gi*t xong rồi, vội về đầu th/ai à?”

Hắn run b/ắn lên, cứng đờ tại chỗ, mặt mày đưa đám.

“Tổng giám đốc Tô… tôi không biết là cô…”

“Tôi chỉ là kẻ thô lỗ, tôi ăn nói hàm hồ, tôi tự t/át mình!”

Vừa nói, hắn thực sự tự t/át mình hai cái.

Tôi nhìn bộ dạng hề hước đó của hắn, chỉ thấy buồn nôn.

“Cút.”

Hắn như được đại xá, bò lăn bò càng chạy ra khỏi sân.

Trong sân, chỉ còn lại đám người nhà họ Tô.

Bạn trai của Tô Tình, Tề Danh, đột nhiên lao đến trước mặt tôi quỳ xuống.

“Tổng giám đốc Tô! Tổng giám đốc Tô, tôi sai rồi!”

“Tôi không biết cô là em gái của Tô Tình!

Tôi với Tô Tình chẳng có qu/an h/ệ gì cả! Là cô ta cứ bám lấy tôi!”

Hắn ôm lấy chân tôi.

“C/ầu x/in cô cho tôi một cơ hội nữa! Tôi còn cha già con nhỏ, không thể mất công việc này được!”

Mặt Tô Tình tái mét.

Cô ta lao đến, túm lấy cổ áo Tề Danh.

“Tề Danh! Anh khốn nạn! Anh nói cái gì đấy?”

Tề Danh đẩy mạnh cô ta ra.

“Cô là đồ đàn bà đ/ộc á/c! Cô suýt hại ch*t tôi rồi!

Ngày nào cô cũng bảo em gái cô ở ngoài đi ăn xin, là đứa nhặt rác!

Tôi làm sao biết nó chính là Tổng giám đốc Tô của Khởi Tinh!”

Tôi lạnh lùng nhìn màn kịch này.

“Tề Danh, những đơn khiếu nại về việc anh quấy rối nữ đồng nghiệp trong công ty.

Thư ký của tôi đã sắp xếp xong, chuyển giao cho bộ phận nhân sự của tập đoàn Cường Thịnh và cấp trên trực tiếp của anh rồi.”

“Tôi nghĩ, anh chắc sẽ sớm nhận được thông báo sa thải thôi.”

Tề Danh r/un r/ẩy toàn thân, hoàn toàn đổ gục xuống đất.

Tô Tình gào thét lao tới muốn đá/nh tôi.

“Tô Niệm! Đồ tiện nhân mày! Mày h/ủy ho/ại tao!”

Tôi nghiêng người tránh né, cô ta vồ hụt, ngã nhào xuống đất một cách thảm hại.

Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta.

“Người h/ủy ho/ại chị, từ trước đến nay chưa bao giờ là tôi.”

“Mà là chính chị.”

Sắc mặt chú ba xám ngoét, môi r/un r/ẩy, nửa ngày không thốt ra được một câu.

Những người họ hàng xung quanh nhìn nhau, không ai dám thở mạnh.

Người vừa giây trước còn mỉa mai tôi hết lời, giờ đây im lặng như một đàn chim cút.

Chú ba hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói.

Ông ta đ/ập đùi cái đét.

“Niệm Niệm à! Cháu làm cái gì vậy! Chúng ta đều là người một nhà mà!”

“Chú ba chỉ đùa với cháu một chút thôi, sao cháu lại coi là thật thế?”

Ông ta chỉ vào bàn đầy thức ăn.

“Cháu xem, mọi người biết cháu về, đặc biệt chuẩn bị cả bàn tiệc này chờ cháu.

Cháu thì hay rồi, vừa về đã làm mặt lạnh với chúng ta!”

Tôi nhìn khả năng lật mặt như lật bánh tráng của ông ta, trong lòng chỉ thấy lạnh lẽo từng hồi.

“Đùa à?”

Giọng tôi không lớn, nhưng khiến cả sân đều nghe rõ mồn một.

“Tám năm trước, chú lừa lấy ba mươi nghìn tệ tiền học phí đại học mẹ tôi tích cóp cho tôi, đó có phải là đùa không?”

“Năm mười hai tuổi, chú đá/nh g/ãy xươ/ng tay tôi, đó có phải là đùa không?”

“Sau kỳ thi đại học, chú và chị họ tôi lén đổi nguyện vọng của tôi, h/ủy ho/ại cơ hội vào Thanh Hoa - Bắc Đại của tôi, đó có phải cũng là đùa không?”

“Còn mẹ tôi, bà lâm b/ệnh nặng không có tiền chữa trị, tôi quỳ trước cửa nhà chú c/ầu x/in chú.

Chú bưng chậu nước rửa chân dội từ trên đầu tôi xuống, đó cũng là đùa sao?”

Tôi nói mỗi một câu, sắc mặt chú ba lại trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng, môi ông ta tím tái, không nói được một lời nào.

Tô Tình bò dậy từ dưới đất, đột nhiên lao đến trước mặt tôi.

“Em gái! Chị sai rồi! Chị thực sự sai rồi!”

“Đều là lỗi của chị! Là chị gh/en tị với em! Là chị bị m/a xui q/uỷ khiến!”

Cô ta khóc không ra hơi.

“Em tha thứ cho chị được không? Chúng ta là chị em ruột th!t mà! M/áu chảy ruột mềm mà!”

“Em bắt chị làm gì cũng được! C/ầu x/in em đừng h/ủy ho/ại công việc của chị, đừng h/ủy ho/ại chị…”

Tôi cúi đầu nhìn cô ta.

Bộ dạng này của cô ta, y hệt như lúc ép tôi thừa nhận ăn tr/ộm tiền năm xưa.

Chỉ là lúc đó, cô ta là kẻ ban ơn cao cao tại thượng.

Còn bây giờ, cô ta đã trở thành con chó vẫy đuôi c/ầu x/in.

Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt cô ta.

“Chị, còn nhớ không?”

“Năm mười hai tuổi đó, mẹ tôi phải b/án chiếc nhẫn vàng bà ngoại để lại mới gom đủ tiền phẫu thuật cho tôi.”

“Lúc đó chị đã nói gì?”

“Chị nói, kẻ tr/ộm thì nên bị ch/ặt tay, g/ãy một cái xươ/ng coi như là nhẹ cho tôi rồi.”

Tiếng khóc của Tô Tình tắt ngấm, toàn thân r/un r/ẩy như cầy sấy.

Tôi giơ tay, nhẹ nhàng chạm vào cổ tay phải của mình.

“Chỗ này, bây giờ cứ đến ngày mưa là vẫn còn đ/au đấy.”

“Giờ chị lại nói với tôi là m/áu chảy ruột mềm sao?”

Tôi đứng dậy, rút chân mình ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
2 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tự tay làm giấy tái hôn cho bố mẹ, tôi đưa bố mẹ nuôi ra nước ngoài

Chương 9
Sáng ngày Thất Tịch, Cục Dân chính đông nghịt người. Tôi không buồn ngẩng đầu, đưa tay nhận lấy giấy tờ của cặp đôi tiếp theo. Một giọng nói quen thuộc vang lên ngay trên đỉnh đầu: "Chúng tôi muốn tái hôn!" Tôi sững người, đúng lúc lật đến tấm ảnh thẻ nền đỏ của hai người. Là bố mẹ tôi. Mười năm trước, họ đã kiên quyết ly hôn, mỗi người dắt một đứa, mẹ mang theo chị, bố mang theo em trai. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cả hai cũng trố mắt nhìn tôi. Một lúc lâu sau, họ lắp bắp thốt lên hai tiếng: "Mi Mi!" Tôi chớp mắt, nhanh chóng quay lại trạng thái làm việc. Nhưng họ lại chẳng biết nhìn sắc mặt. Trước tiên là mẹ tôi: "Con đi làm rồi sao không nói với chúng ta một tiếng?" Rồi đến bố tôi: "Biết con làm ở Cục Dân chính thì chúng ta đã chẳng phải xếp hàng giữa trời nóng thế này." Thế nhưng mười năm trước, họ lại là những người giỏi xếp hàng nhất. Vào đúng ngày tôi thi đại học, họ lao đến giành vị trí đầu tiên để lấy giấy chứng nhận ly hôn. Một người đưa chị cao chạy xa bay, một người ôm lấy em trai rồi chẳng hề ngoảnh đầu nhìn lại.
Tình cảm
0
Eo Mỹ Nhân Chương 8