"Hôn ước là do chính miệng anh đồng ý, anh đã nói sẽ cưới tôi, anh không được nuốt lời."
Tôi quay người bỏ đi. Cố Triết Vũ vẫn tiếp tục bám theo tôi.
Ngày càng nhiều người dừng lại, tò mò nhìn cảnh giằng co giữa chúng tôi.
"Cô gái này sao thế nhỉ? Mặt người ta đã bị bỏng đến thế này rồi mà cô ta còn tỏ thái độ với người ta?"
"Hay là chê người ta hủy dung nên muốn chia tay?"
"Nhìn ăn mặc cũng đâu đến nỗi nào, sao tâm địa lại đ/ộc á/c thế."
Một người phụ nữ trung niên nhìn Cố Triết Vũ, còn tung hứng với bạn của bà ta:
"Chàng trai à, loại phụ nữ này không cần cũng được. Cậu vì cô ta mà bị bỏng ra nông nỗi này, cô ta còn đối xử với cậu như vậy."
"Đúng đấy, cô gái à, cô cũng quá nhẫn tâm rồi, người ta vì cô mà hủy dung cô không quan tâm sao?"
Tôi nhìn những người đó, rồi lại nhìn Cố Triết Vũ.
Tôi dứt khoát rút điện thoại ra, mở một đoạn video từ góc nhìn camera giám sát.
Trong đoạn video vài giây, chính là cảnh Cố Triết Vũ và Cố Cẩn quấn lấy nhau trong cơn say đắm. Sau đó có người bước vào, Cố Triết Vũ lóng ngóng làm đổ chân nến. Ngọn lửa bùng lên, khung cảnh trở nên mất kiểm soát.
"Anh ta mở miệng ra là nói vì c/ứu tôi nên mới bị hủy dung!"
"Các người nhìn cho kỹ đi! Trước khi ch/áy anh ta đang làm gì?"
Người phụ nữ trung niên ghé sát vào màn hình nhìn hai giây. Người bạn bên cạnh bà ta đột nhiên vỗ đùi cái đét.
"Có phải gã này là người trong tin tức tháng trước không?"
"Kẻ ngoại tình với em gái nuôi trong tiệc đính hôn, rồi làm đổ nến tự th/iêu ch/áy chính mình ấy?"
"Đúng đúng đúng! Chính là hắn! Thiếu gia nhà họ Cố!"
"Trời đất ơi, vừa rồi hắn nói cái gì? Hắn nói vì c/ứu bạn gái nên mới hủy dung? Rõ ràng là tự mình ngoại tình nên mới bị ch/áy!"
"Phì, tôi còn tưởng hắn si tình lắm, hóa ra chỉ là một gã cặn bã."
"Cô gái à, cô nên lấy video ra sớm hơn, suýt nữa chúng tôi đã trách lầm người tốt rồi."
Những lời xì xào đổi hướng, những lời chỉ trích từ khắp nơi ùa tới. Cố Triết Vũ lùi lại vài bước, cuối cùng ôm mặt bỏ chạy trong nh/ục nh/ã.
Cảnh Cố Triết Vũ chặn đường tôi ở sân bay đã bị người ta quay lại. Sau đó video được truyền lên mạng.
Tiêu đề viết rằng: "Phú nhị đại bị hủy dung chặn đường ép hôn ở sân bay, bị bạn gái cũ tung video ngoại tình vả mặt tại chỗ!"
Video này được đối thủ của nhà họ Cố m/ua thẳng lên bảng xếp hạng tìm ki/ếm. Khiến giá cổ phiếu của tập đoàn Cố thị liên tục giảm trong ba ngày. Sụt giảm đúng bằng mức tăng trưởng của cả một năm.
Để vớt vát thể diện, nhà họ Cố chỉ còn cách khẩn cấp sắp xếp cho Cố Triết Vũ và Cố Cẩn đi đăng ký kết hôn. Nhưng cả hai đều đã bị hủy dung, bình thường đến gương còn chẳng dám soi, nói gì đến việc tổ chức đám cưới trước mặt bàn dân thiên hạ.
Vì thế, sau khi đăng ký kết hôn, họ chỉ đăng một thông báo ngắn ngủi ở dưới cùng website tập đoàn:
"Ông Cố Triết Vũ và bà Cố Cẩn đã trở thành vợ chồng, công ty chúng tôi sẽ truy c/ứu trách nhiệm những kẻ tung tin đồn thất thiệt."
Sau khi Cố Triết Vũ kết hôn, tôi cũng khoác ba lô lên vai, đặt chân đến quốc gia mà mình hằng mong ước. Vì nơi đó có một bậc thầy họa sơn dầu trăm năm khó gặp, cũng là thần tượng mà kiếp trước tôi ngưỡng m/ộ nhất.
Trận hỏa hoạn kiếp trước đã khiến tôi hoàn toàn mất đi cơ hội được bái ông làm thầy. Kiếp này, dù thế nào tôi cũng không thể bỏ lỡ.
Tôi bôn ba ở nước ngoài hơn hai tháng trời mới khó khăn lắm tìm được địa chỉ của ông. Kết quả vừa đến nơi nói được một câu, ông đã đóng sầm cửa lại, để lại cho tôi một câu: "Tôi không nhận bất kỳ học sinh nào!"
Tôi bị chặn họng, ngẩn người đứng tại chỗ. Vài phút sau, từ khe cửa thò ra một cái đầu nhỏ, nhét một chiếc bánh mì vào tay tôi:
"Chị đừng để ý ông lão lập dị đó, ăn tạm cái bánh mì đi, là em nướng đấy!"
Tôi không bỏ cuộc, ăn hết bánh mì trong vài miếng. Ngày hôm sau lại tìm đến. Lần này, người thầy không có ở nhà. Cô bé đưa bánh mì cho tôi hôm qua ra mở cửa. Cô bé cười híp mắt đưa tay về phía tôi:
"Chào chị, em tên là Adele, là con gái của đại sư Sen đây ạ. Còn chị? Chị tên gì?"
Tôi gật đầu, nắm lại tay cô bé: "Thẩm Thanh Hà, muốn đến tìm bố em học vẽ."
Đúng lúc này, người thầy quay về. Ông vẫn không chút khách khí đuổi tôi ra khỏi nhà. Ngày thứ ba, ngày thứ tư, tôi liên tục đến. Tôi mang theo bánh kem dâu tây từ thị trấn cho Adele. Adele vừa ăn bánh vừa nói: "Chị Thanh Hà ơi, có lẽ chị không biết đâu. Bố em không phải sợ người khác học vẽ cùng ông ấy, mà chỉ đơn giản là ông ấy mắc chứng sợ xã hội thôi. Ngày xưa lúc mẹ em còn sống, ông ấy chỉ nói chuyện với một mình mẹ em thôi. Chị đừng gh/ét ông ấy nhé!"
Tôi gật đầu nói không đâu. Hơn nửa tháng sau đó, ngày nào tôi cũng đến. Người thầy không chịu để ý đến tôi, tôi và Adele lại trở thành đôi bạn tâm giao. Tôi cho cô bé xem tác phẩm và bản thảo của mình. Cô bé kinh ngạc đến mức mắt sáng rực lên. Có một lần, Adele đã c/ầu x/in ông nhận tôi ngay trước mặt ông. Người thầy vẫn không thèm suy nghĩ mà từ chối ngay tại chỗ. Adele tức gi/ận, cô bé giậm chân xuống đất."