Đôi mắt cô bé đảo một vòng, rồi từ kho chứa bê ra một đống lớn màu vẽ đưa cho tôi.
"Chị Thanh Hà! Chị đừng phí lời với ông ấy nữa!"
"Vẽ luôn đi! Cứ vẽ lên tường ấy! Cho lão già quái gở này thấy bản lĩnh của chị!"
Tôi gi/ật mình, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận đề nghị của Adele.
Đêm đó tôi không đi. Adele chuyển cho tôi một chiếc đèn, treo lên cái cây cạnh tường. Ánh sáng chiếu rọi cả bức tường trắng xóa. Tôi bẻ những cành khô trên cây, pha màu rồi đặt nét bút đầu tiên lên tường.
Ngày đó, tôi vẽ suốt cả một đêm. Nghĩ gì vẽ nấy.
Có cô bé thổi bồ công anh.
Người đàn ông đi chợ, người phụ nữ dắt bò.
Ông lão ngồi trên bậu cửa phơi nắng.
Còn có một cây táo cành lá sum suê.
Chỉ trong một đêm, cả bức tường đã được tôi khắc họa đầy sức sống.
Phía sau mở ra. Nhìn thấy tôi lấm lem đầy màu vẽ trên mặt và người, đại sư nhìn với ánh mắt gi/ận dữ như muốn bốc hỏa. Ông vừa lầm bầm ch/ửi bới vừa cầm cây lau nhà lao ra.
"Cô! Cô là đồ tr/ộm cắp! Cô dám ăn tr/ộm màu vẽ của tôi!"
"Để tôi xem! Xem cô đã làm cái trò gì!"
Ông lao tới, nhìn thấy bức tường đã được tôi vẽ kín. Mọi lời nguyền rủa đều nghẹn lại trong cổ họng. Ông đi vòng quanh bức tường, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng, rồi cuối cùng dừng lại, ngước nhìn tôi hỏi:
"Cô tên gì?"
"Thưa đại sư, con tên Thẩm Thanh Hà."
"Theo tôi vào trong đi."
Cuối cùng, đại sư Sen đã nhận tôi làm học trò. Dưới sự chỉ dẫn của thầy Sen, kỹ năng hội họa của tôi tiến bộ vượt bậc. Năm thứ ba, tôi mở triển lãm cá nhân tại Paris. Năm thứ năm, tôi đã ẵm trọn các giải thưởng lớn nhỏ cao quý nhất trong ngành.
Năm thứ mười ở nước ngoài, một tác phẩm của tôi đã giành được vinh dự cao nhất của giới hội họa sơn dầu: Giải thưởng Thành tựu Trọn đời.
Tin tức tôi đoạt giải truyền về nước. Trường đại học cũ mời tôi về diễn thuyết. Ngày máy bay hạ cánh, trường tổ chức tiệc đón tiếp long trọng. Khi tiệc vừa được nửa chừng, tôi đi vệ sinh để chỉnh đốn trang phục.
Đến chỗ ngoặt hành lang, một người đi ngược chiều tới. Cô ta bưng khay thức ăn, những đĩa thức ăn trên đó còn bốc khói nghi ngút. Cô ta cúi đầu đi rất nhanh, mũi chân vô tình vấp phải mép thảm. Chiếc khay nghiêng đi, nước sốt b/ắn ra dính đầy lên ống tay áo.
Cô ta vội vàng giữ ch/ặt khay, theo bản năng ngước mắt nhìn lên một cái.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi không thể tin vào mắt mình. Đó chính là Cố Cẩn. Người phụ nữ năm xưa đã cư/ớp đi tám năm cuộc đời của tôi.
Một nửa gương mặt cô ta đã bị hỏa hoạn h/ủy ho/ại hoàn toàn. Một bên mắt bị lửa th/iêu đến tan chảy, cả mi mắt sụp xuống. Môi lộn ngược, miệng không thể khép lại được. Trên người cô ta mặc bộ đồng phục phục vụ của nhà hàng này, toàn thân nồng nặc mùi dầu mỡ tanh tưởi. Thật khó tin đây lại là người phụ nữ từng có khí chất thoát tục, đầy kiêu hãnh của kiếp trước.
"Cô, cô là..."
"Thẩm Thanh Hà?"
Cố Cẩn r/un r/ẩy thốt ra tên tôi.
"Cô, sao cô lại ở đây? Không phải cô đã đi nước ngoài rồi sao?"
Tôi đứng tại chỗ, không nói lời nào.
Phía sau bỗng vang lên tiếng quát tháo của người quản lý:
"Cố Cẩn! Cô làm cái gì thế? Cô không mang thức ăn lên thì bàn số ba hủy đơn đấy!"
"Nhanh lên! Lúc bưng đồ thì cúi thấp đầu xuống! Còn làm khách sợ hãi nữa thì tháng này đừng hòng nhận lương!"
Cố Cẩn sợ hãi rụt cổ lại, bưng khay thức ăn lủi thủi rời đi.
"Thật là xui xẻo! Ông chủ đúng là, cứ nhất quyết phải thuê hai đứa t/àn t/ật này về! Chỉ vì để được miễn thuế!"
"Cố Cẩn, Cố Triết Vũ, hai vợ chồng này đúng là làm tôi phát t/ởm!"
Người quản lý lầm bầm ch/ửi rủa lướt qua tôi. Nghe thấy những cái tên quen thuộc, lòng tôi khẽ run lên. Tôi theo bản năng nhìn về phía nhà bếp.
Quả nhiên nhìn thấy Cố Triết Vũ đang đeo găng tay cao su, đứng rửa bát từng chậu một.
Mười năm nay tôi ở nước ngoài, chuyện trong nước tôi chỉ biết đại khái. Có lẽ vì bê bối của Cố Cẩn và Cố Triết Vũ quá tệ hại, cả hai đều bị đ/á khỏi gia tộc, lại bị quỹ đầu tư nước ngoài lừa sạch tiền tiết kiệm. Hai kẻ bị hủy dung chỉ có thể dựa vào làm thuê công nhật để sống qua ngày.
Tôi thở dài, thu lại cảm xúc, rồi quay trở lại phòng tiệc đón tiếp của mình.
Thật tốt, kiếp này, cuối cùng tôi đã giữ được vinh quang thuộc về chính mình.