Nhưng họ không biết, tôi đã ch*t rồi.
Chín giờ tối, mẹ lại đến một lần nữa.
Lần này bà gõ cửa.
“Lâm Tuệ, ra giặt đống quần áo bẩn của em con mau.”
Không có tiếng trả lời.
“Con còn không nói gì là mẹ vào đấy.”
Vẫn không có tiếng trả lời.
Mẹ đẩy cửa bước vào.
Trong phòng tối om, rèm cửa vẫn buông kín.
Bà mò mẫm tìm công tắc trên tường.
Đèn sáng lên.
Tôi vẫn đang nằm trên sàn nhà trước tủ quần áo.
Giữ nguyên tư thế đổ gục xuống.
Mặt hướng về phía cửa, mắt hé mở.
Mẹ đứng ở cửa, cau mày.
“Con còn định diễn với mẹ à?”
Bà không bước lại gần.
Hai tay khoanh trước ngựk, đứng ở cửa.
Cách tôi chưa đầy ba mét.
Con gái bà đã ch*t.
Đang nằm ngay cách bà chưa đầy ba mét.
Đôi mắt vẫn đang nhìn bà.
Sau đó, bà quay lưng bước đi.
“Lâm Tuệ, mẹ nói cho con biết, con mà không dậy ngay, ngày mai mẹ c/ắt mạng của con.”
Giọng bà mất kiên nhẫn vọng lại từ hành lang.
Không hề ngoảnh đầu.
Không hề do dự.
Cứ thế mà đi thẳng.
Mười một giờ, mẹ tắt tivi, đi vệ sinh cá nhân.
Khi đi ngang qua cửa phòng tôi, bà dừng lại một chút.
Bà đẩy cửa nhìn vào.
Đèn vẫn sáng.
Tôi vẫn nằm đó, tư thế không hề thay đổi.
Bà đứng ở cửa, thở dài.
“Cái con bé này, thật là làm người ta tức ch*t.”
Rồi bà giơ tay, tắt đèn.
Phập.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Linh h/ồn tôi đứng trong bóng tối, nhìn th* th/ể của chính mình.
Chợt nhớ đến một video tôi lướt thấy vài ngày trước.
Nói rằng nếu một người ch*t cô đ/ộc trong nhà, thì bao lâu mới được phát hiện.
Có người nói ba ngày.
Có người nói một tuần.
Có người nói, tùy thuộc vào việc bao giờ hàng xóm ngửi thấy mùi hôi.
Lúc đó tôi còn thầm nghĩ.
Chuyện như thế này tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra với mình.
Tôi có bố mẹ và em trai mà.
Dù thế nào đi nữa, họ cũng sẽ phát hiện ra tôi thôi.
Nhưng bây giờ tôi đã biết rồi.
Họ sẽ không phát hiện ra đâu.
Họ chỉ nghĩ rằng tôi đang gi/ận dỗi.
Đang dỗi hờn, đang làm bộ làm tịch.
Đang giả vờ.
Ngày hôm sau, mẹ dậy làm bữa sáng.
Hương thơm của trứng rán bay đến.
Đó là mùi vị tôi từng thích nhất.
“Lâm Tuệ, dậy mau, sắp muộn học rồi!”
Không có tiếng trả lời.
“Lâm Tuệ!”
Vẫn không có tiếng trả lời.
“Ôi dào, thật là, ngày nào cũng thế.”
Mẹ bưng trứng rán ra, liếc nhìn về phía cuối hành lang.
“Lỗi à, vào gọi chị con dậy đi.”
Em trai vừa ngáp vừa đi ra.
“Gọi chị ấy làm gì, đang giả vờ ngủ đấy. Tối qua giả ch*t, sáng nay giả ngủ, chị gái con chỉ có mỗi trò đó thôi.”
“Con cứ vào gọi một tiếng đi.”
“Không vào, sáng nay con còn phải quay video.”
Nó thậm chí không thèm liếc nhìn về phía phòng tôi lấy một cái.
Mẹ cầm điện thoại lên, nhắn tin WeChat cho tôi.
【Con rốt cuộc có dậy không? Muộn học thì đừng trách mẹ đấy.】
Không ai trả lời.
【Lâm Tuệ, con đừng ép mẹ.】
Vẫn không ai trả lời.
Bà ném điện thoại xuống bàn.
“Thật là tức ch*t mất.”
Trên bàn ăn, bát cháo của tôi vẫn còn bốc khói.
Bà bưng lên nhìn một chút, rồi dứt khoát đổ vào bồn rửa bát.
Bảo rằng tối về sẽ tính sổ với tôi sau.
Mẹ đi làm.
Em trai dựng đèn quay phim lên, bắt đầu quay video mới.
Chủ đề hôm nay của nó là: Trêu chọc bà chị đang giả vờ ngủ.
Nó đẩy cửa phòng tôi, dí ống kính vào sát mặt tôi.
“Người nhà ơi, nhìn chị tôi này, vẫn còn đang diễn đấy--”
Nụ cười phấn khích trên mặt nó khựng lại.
Khung chat bắt đầu nhảy tin đi/ên cuồ/ng.
【Sắc mặt không ổn, môi tím tái rồi.】
【Anh Lỗi đừng quay nữa.】
【Mau gọi 120 đi!!!】
Mười giờ sáng, giáo viên chủ nhiệm gọi điện đến.
Mẹ đang sắp xếp hàng hóa trong siêu thị.
“Mẹ Lâm Tuệ, sao hôm nay Lâm Tuệ không đến trường?”
“Hả? Con bé không đến trường sao?”
“Không, hôm nay có bài thi khảo sát.”
“Cái con bé này...”
Giọng mẹ đã đầy vẻ gi/ận dữ.
“Tối qua nó gi/ận dỗi với tôi, tự nh/ốt mình trong phòng...”
“Mẹ Lâm Tuệ!”
Giáo viên chủ nhiệm vội vàng c/ắt lời bà.
“Lâm Tuệ có phải xảy ra chuyện rồi không? Em trai nó đang livestream, chĩa ống kính vào th* th/ể, video đang lan truyền chóng mặt trên mạng rồi!”
Mẹ đứng sững tại chỗ.
Cái nhãn giá trên tay rơi xuống đất.
Bà đi/ên cuồ/ng chạy về nhà.
Khi đẩy cửa ra, em trai vẫn còn đang giơ điện thoại, đứng sững trước cửa phòng tôi.
Livestream vẫn chưa tắt.
Khung chat đã trắng xóa toàn là tin nhắn.
Mẹ lao vào, nhào đến bên cạnh tôi.
Bà đưa tay đẩy đẩy vai tôi.
“Tuệ Tuệ? Con đừng dọa mẹ...”
Cơ thể tôi vì lực đẩy quá mạnh mà khẽ động đậy.
Cứng đờ, lạnh lẽo, như một tảng đ/á.
Mẹ vội rụt tay lại.
Bà nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
Nhìn chằm chằm vào đôi môi tím tái của tôi.