“Mày... tụi bây muốn làm gì? Đây là b/ệnh viện đấy, tụi bây mà dám đá/nh tao, coi chừng tao đi kiện tụng tụi bây.”
Chị gái tôi đưa tay nắm ch/ặt ngón trỏ của hắn, khiến hắn đ/au đớn gào thét.
“Kiện à? Cứ đi đi, viện trưởng ở ngay đây này, có gì muốn nói thì nói mau lên.
“Nếu không lát nữa tao sợ tao đá/nh cho mày rụng răng đầy đất, đến lúc đó có muốn nói cũng không được đâu.”
Hồ Vũ Hy lúc này mới biết mình đã đắc tội với những nhân vật không nên đụng vào.
Sợ đến mức ướt cả quần.
Bố tôi gh/ét bỏ bịt mũi lại.
“Nhược Nam, đừng nhìn, bẩn mắt.”
“Văn Tĩnh, đi bảo bảo vệ ở quầy lễ tân, đuổi ba cái thứ này ra ngoài. Sau này lập một cái bảng, chó và ba người họ không được phép vào.”
Ba năm sau, tôi thành công nhận bằng tốt nghiệp đại học và được bố sắp xếp vào làm việc tại b/ệnh viện của gia đình. Hôm nay là trận đấu của chị gái,
Cả nhà chúng tôi đều có mặt tại hiện trường, tôi mặc bộ đồ cổ vũ.
“Văn Tĩnh, Văn Tĩnh, thiên hạ đệ nhất!”
Nhìn chị gái thi đấu trên đài, ngoài sự lo lắng, tôi còn cảm thấy vô cùng tự hào.
Khác với lúc ở b/ệnh viện, Lâm Văn Tĩnh trên võ đài như một ngôi sao đang tỏa sáng rực rỡ.
Cuối cùng, sau vài trận chiến á/c liệt, chị gái đã hạ gục đối thủ bằng một cú đ/ấm uy lực.
Bố mẹ cũng hiếm khi nở nụ cười đầy tự hào.
Tôi đứng cạnh họ, cùng hò reo và vỗ tay cho chị.