Chồng tôi có một mối tình đầu khắc cốt ghi tâm.
Nguyễn Giáng vì trả th/ù Thẩm Dật Xuyên nên đã lên giường với em trai anh ta.
Thẩm Dật Xuyên vì trả th/ù Nguyễn Giáng nên đã kết hôn với tôi.
Mỗi lần tôi mang th/ai, Nguyễn Giáng đều đến làm lo/ạn một trận.
Đứa con đầu lòng là một bé gái, được năm tháng.
Nguyễn Giáng ướt sũng xuất hiện ở biệt thự, nắm ch/ặt con d/ao gọt hoa quả đ/âm thẳng vào vai Thẩm Dật Xuyên.
M/áu thấm đẫm chiếc áo sơ mi, nhưng Thẩm Dật Xuyên không hề kêu một tiếng.
Nguyễn Giáng đ/ập vỡ mọi thứ trong phòng khách.
Thật không may, một chiếc bình hoa bay thẳng vào bụng tôi, tôi bị sảy th/ai.
Nhìn đứa trẻ đã dần thành hình, tôi nôn ra một ngụm m/áu.
Tôi đi/ên cuồ/ng túm lấy Nguyễn Giáng, bắt cô ta phải đền mạng cho con tôi.
Thẩm Dật Xuyên lại đẩy mạnh tôi ra:
“Xin lỗi, là anh n/ợ Nguyễn Giáng.”
Đứa con thứ hai là một bé trai, được bốn tháng.
Thẩm Dật Xuyên đưa tôi đi khám th/ai, Nguyễn Giáng lái xe đ/âm thẳng vào chúng tôi.
Thẩm Dật Xuyên che chắn trước mặt tôi, khuôn mặt đẫm m/áu.
Cánh tay Nguyễn Giáng bị g/ãy, còn tôi lại sảy th/ai.
Tôi nhìn đứa con biến thành vũng m/áu, nước mắt chảy suốt đêm.
Tôi muốn kiện Nguyễn Giáng, Thẩm Dật Xuyên ngăn lại:
“Cô ấy chỉ là gi/ận dỗi thôi, bản chất không x/ấu.”
Đứa con thứ ba là một cặp song sinh, được ba tháng.
Tôi bị nghén nặng, Thẩm Dật Xuyên đích thân vào bếp.
Nguyễn Giáng lại đến, cô ta không nói gì, đi dạo một vòng rồi bỏ đi.
Sau khi ăn xong, tôi bắt đầu băng huyết.
Bác sĩ nói, trong canh có hồng hoa.
Những đứa trẻ, từng chút một rời bỏ tôi.
Tôi chảy m/áu suốt bảy ngày.
Thẩm Dật Xuyên và Nguyễn Giáng cãi nhau một trận lớn.
Thẩm Dật Xuyên buông lời tà/n nh/ẫn:
“Nguyễn Giáng, nếu cô muốn ch*t thì tự đi mà ch*t, đừng có làm hại Nguyệt Nguyệt!”
Lần này, tôi không làm lo/ạn nữa.
Hợp đồng năm năm, đã hết hạn.
Thẩm Dật Xuyên, không bao giờ gặp lại.
......
Thẩm Dật Xuyên đùng đùng sát khí trở về nhà.
Anh ta cất cuốn “Nàng tiên cá” trên tủ đầu giường vào ngăn kéo:
“Nguyệt Nguyệt, con mất rồi, đọc mấy cuốn sách th/ai giáo này chỉ thêm đ/au lòng.”
“Anh hứa với em, lần này nhất định sẽ cho em một lời giải thích.”
Môi tôi tái nhợt, nằm trên giường.
Thẩm Dật Xuyên đưa tay vén những sợi tóc rối sau tai tôi:
“Năm mươi triệu trong hợp đồng, anh nâng lên thành một trăm triệu để bù đắp cho em.”
“Muốn ăn gì, cứ nói với anh.”
Anh ta khẽ nắm lấy cổ tay tôi:
“Em nhìn xem, người mang th/ai mà chỉ nặng có 40 cân.”
“Con cái sau này vẫn còn, em hãy tĩnh dưỡng cho tốt.”
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, ngẩn ngơ.
Hợp đồng còn đúng 3 ngày nữa là hết hạn.
Điện thoại Thẩm Dật Xuyên rung lên bần bật.
Anh ta thoáng lộ vẻ mất kiên nhẫn, rồi tắt tiếng.
Thế nhưng chỉ trong 30 phút ngắn ngủi, anh ta đã cầm điện thoại lên xem đến 10 lần.
Đến lần thứ 11, Thẩm Dật Xuyên bắt máy:
“Nguyễn Giáng, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc:
“Thẩm Dật Xuyên, nếu anh đã muốn tôi ch*t, vậy thì cứ như ý anh đi.”
Thẩm Dật Xuyên siết ch/ặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch:
“Cô đang ở đâu?”
“Đừng nhúc nhích, tôi đến tìm cô.”
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu có chút áy náy:
“Nguyễn Giáng cô ấy nghĩ quẩn muốn nhảy lầu, lời anh nói lúc nãy quả thật hơi nặng.”
“Anh về nhà sẽ nấu cơm cho em.”
Nói xong, anh ta vội vã rời khỏi nhà.
Tôi xoa bụng, nước mắt chảy tràn vào gối.
Thấm ướt cả một mảng.
Năm năm hôn nhân, anh ta đối với tôi chỉ có sự áy náy.
Khi Nguyễn Giáng gi*t ch*t con tôi, anh ta áy náy với tôi.
Khi Nguyễn Giáng lái xe đ/âm vào tôi, anh ta áy náy với tôi.
Khi Nguyễn Giáng bỏ hồng hoa vào canh của tôi, anh ta lại áy náy với tôi.
Cơ thể suy nhược, tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ, ba đứa con vây quanh gọi mẹ.
“Mẹ ơi, tại sao mẹ không cần chúng con?”
“Có phải chúng con đã làm sai điều gì không?”
“Mẹ ơi, đ/au quá.”
Tôi cau mày, bừng tỉnh khỏi cơn á/c mộng.
Ngoài cửa sổ trời đã tối, mưa phùn bắt đầu rơi.
Thẩm Dật Xuyên ôm Nguyễn Giáng, ướt sũng trở về.
Nguyễn Giáng vòng tay ôm lấy cổ Thẩm Dật Xuyên, vệt son môi trên chiếc áo sơ mi trắng thật chói mắt.
Thẩm Dật Xuyên lên tiếng giải thích:
“Nguyễn Giáng nhảy từ ban công tầng hai xuống, bị trẹo chân.”
“Dù sao cô ấy cũng vì anh mà bị thương, anh không thể không quản cô ấy.”
Tôi muốn hỏi.
Còn tôi thì sao?
Con của tôi cũng vì cô ta mà ch*t.
Nhưng Thẩm Dật Xuyên không cho tôi cơ hội đó.
Anh ta bế Nguyễn Giáng vào phòng tắm, sợ cô ta bị cảm lạnh.
Lý do là, chân cô ta bị trẹo, anh ta không yên tâm để cô ta tắm một mình.
Rất nhanh, trong phòng tắm vang lên tiếng thở dốc của nam nữ.
Tôi loáng thoáng nghe thấy Nguyễn Giáng nói:
“Dật Xuyên, em sinh cho anh một đứa con có được không?”
Tiếng nước chảy mạnh hơn.
Tôi không nghe thấy câu trả lời của Thẩm Dật Xuyên.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn.
Hai tiếng sau, cả hai bước ra.
Khuôn mặt Nguyễn Giáng ửng hồng.
Tôi nhìn chằm chằm vào vết son trên cổ Thẩm Dật Xuyên.
Anh ta kéo cao cổ áo:
“Anh giúp Nguyễn Giáng sấy tóc, nên hơi lâu một chút.”
“Em đói không? Anh đi nấu cơm cho em.”
Tôi lắc đầu, cảm thấy thật vô nghĩa:
“Không cần đâu.”
Thẩm Dật Xuyên nhíu mày: