Tôi đi đến cạnh tủ giày.
Nhặt chìa khóa lên.
Đặt vào trong tủ.
Trong phong bì là toàn bộ các hóa đơn điện, nước, ga và tiền thuê nhà.
Đóng ch/ặt cửa tủ. Trở về phòng.
Sắp xếp quần áo đi làm cho ngày mai.
Chỉnh xong đồng hồ báo thức.
Nằm trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Ngày mai vẫn phải đi làm.
Sáng hôm sau ngày nó đi, bố tôi bị gọi lên văn phòng lãnh đạo.
Lãnh đạo đặt điện thoại lên bàn, màn hình hướng về phía ông. Bức ảnh tự sướng khoe hình xăm của Thẩm Niệm đã được phóng to. Những tia m/áu dưới lớp màng bọc thực phẩm nhìn rõ mồn một.
"Lão Trình, chuyện con gái anh bây giờ cả hệ thống đều đang bàn tán. Sáng nay có cuộc họp giao ban, có người nhắc đến anh. Không phải nói x/ấu, nhưng khó mà tránh khỏi. Chuyện đề bạt phó phòng anh cứ gác lại đã."
"Giờ cho anh hai lựa chọn. Một là đứng yên tại chỗ, trong thời gian ngắn không xem xét thăng tiến. Bao lâu thì khó nói."
"Hai là đi công tác hỗ trợ ở cơ sở hai năm. Một trung tâm phục vụ tiện ích tại thị trấn cách tỉnh lỵ sáu tiếng đi xe. Đi hai năm, về vẫn theo kế hoạch cũ, phó phòng vẫn đề bạt."
Bố tôi về nhà. Tivi vẫn bật, nhưng đã chỉnh sang chế độ im lặng.
"Tôi không đi." Mẹ tôi là người lên tiếng đầu tiên. "Niệm Niệm vẫn còn ở trong thành phố. Nhỡ đâu nó quay đầu, trong nhà phải có người."
"Hai người đi đi."
Tôi ngắt lời bà.
"Mẹ. Nó muốn tự do, chúng ta cho nó."
"Mẹ ở đây đợi nó quay về, nó sẽ không về đâu."
"Nó nhìn thấu mẹ sẽ mềm lòng, nên mới dám đăng ảnh xăm hình vào thời gian công khai kết quả."
"Mẹ cứ ở lại đây, nó sẽ mãi mãi cảm thấy khi nào muốn về vẫn còn một cánh cửa chờ sẵn."
"Mẹ đi rồi, nó mới nghe thấy tiếng cửa đóng lại."
Mẹ tôi khóc.
Đêm đó.
Điện thoại mẹ tôi reo.
Hiển thị người gọi: Niệm Niệm.
Mẹ tôi nhìn màn hình.
Không bắt máy. Tiếng chuông reo từ đầu đến cuối.
Tắt. Rồi lại reo.
Lại tắt. Đến lần thứ ba reo lên, bố tôi đưa tay định lấy.
Mẹ tôi giữ tay ông lại.
"Không được nghe."
"Nó có thể đã xảy ra chuyện..."
"Giờ mà nghe, thì công sức nó bị đuổi đi coi như bỏ."
Tiếng chuông dừng lại.
Màn hình tối om.
Mẹ tôi úp điện thoại xuống.
Màn hình úp mặt xuống bàn.
Ba quả táo trên bàn trà không ai động đến.
Mẹ tôi đứng dậy đi vào bếp.
Tiếng vòi nước vẫn chảy.
Rất lâu. Lúc quay ra, mặt bà ướt đẫm.
Bố tôi ngồi trên ghế sofa.
Nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại úp mặt trên bàn trà.
Nó không bao giờ reo nữa.
"Nhà cửa con sẽ xử lý. Trả nhà. Đồ đạc của hai người con sẽ gửi tới. Hai người cứ yên tâm đi."
Một tuần sau, bố mẹ đi đến điểm hỗ trợ cơ sở. Cách tỉnh lỵ sáu tiếng đi xe. Một tòa nhà gạch xám ba tầng. Trong sân có một cây hòe già thân vặn vẹo.
Căn nhà mười sáu năm được trả lại. Liên hệ môi giới, thanh toán điện nước, bàn giao chìa khóa. Ba ngày là xong xuôi.
Trên tường phòng khách vẫn còn hình vẽ hoa hướng dương mà Thẩm Niệm vẽ bằng bút chì hồi tiểu học. Năm đó nó bảy tuổi. Cánh hoa vẽ lệch cả. Nó kiễng chân dán lên tường. Nó bảo hoa hướng dương này sẽ không bao giờ tàn.
Tôi chụp một tấm ảnh. Khóa cửa. Gửi chìa khóa cho ban quản lý.
Nó đã ổn định trong căn nhà thuê chung cùng gã tóc vàng. Bốn người dùng chung một nhà vệ sinh. Khóa cửa bị hỏng. Nó dùng ghế chặn lại.
Những ngày đầu, nó đăng bài lên trang cá nhân: Đây mới là cuộc sống của người trẻ. Những kẻ cổ hủ như các người không hiểu đâu.
Những ngày đó nó lại đến tiệm xăm tìm lão Triệu. Dưới chiếc lông vũ trên xươ/ng quai xanh, nó thêm một vòng chữ tiếng Anh viết kiểu hoa. Không dùng th/uốc tê. Lúc kim đ/âm vào, nó nghiến ch/ặt răng, môi cắn đến trắng bệch.
Tiền không phải nó tự trả. Một gã nhuộm tóc vàng đi xe điện đến đón nó, lúc quét mã thanh toán, mắt gã không hề chớp lấy một cái.
Sau đó lão Triệu gọi điện cho tôi.
"Thẩm Trình, cô bé mà cậu giới thiệu hôm nay đã đến làm việc rồi."
"Nó không phải do tôi giới thiệu."
Lão Triệu ngẩn người. "Ngày nó đến đã nhắc tên cậu, bảo Thẩm Trình là anh trai nó."
"Đừng nhắc đến tôi."
Ngày hôm sau lão lại gọi đến.
"Thẩm Trình, em gái cậu làm được nửa ngày rồi bỏ đi. Bảo là làm tạp vụ mệt quá. Nó chắc tưởng học xăm lông mày là vào việc vẽ lông mày luôn, không ngờ phải rửa dụng cụ, khử trùng máy móc, lau bàn thao tác trước."
"Trước đây nó từng làm việc khác chưa?"
"Từng làm. Đều không quá hai tuần."
Lão Triệu im lặng một lúc. "Cô bé này khác với mấy đứa bỏ chạy khác... lúc đi nó đã lau sạch bàn thao tác."
Một buổi chiều nọ.
Tôi lái xe đi ngang qua khu phố nơi nó thuê trọ.
Đèn đỏ. Dừng lại trước vạch kẻ đường.
Nó đang ngồi xổm bên lề đường.
Trên tay cầm một chai nước khoáng.
Khoác một chiếc áo khoác lạ hoắc.
Tay áo quá dài, nó phải xắn lên hai vòng.
Tóc buộc tạm bợ.
So với lúc đi đã g/ầy đi một vòng.
Trên đầu gối dán một miếng băng cá nhân.
Nó vặn nắp chai.
Ngửa cổ uống một ngụm.
Dùng mu bàn tay quệt miệng.
Cái cử chỉ đó tôi quá quen thuộc.
Từ nhỏ nó đã như thế.
Đèn xanh bật sáng. Tôi không di chuyển.
Xe phía sau bấm còi inh ỏi.