Anh ta chậm rãi cất lời, dường như không hiểu nổi những gì vừa nghe:
“Sao có thể là u/ng t/hư dạ dày? Tôi vẫn luôn rất khỏe mạnh mà.”
Bác sĩ lạnh mặt đáp:
“Nhìn khối u này thì nó đã có từ lâu rồi, chắc anh cũng chẳng chú ý đến chế độ ăn uống hằng ngày chứ gì.”
“B/ệnh này giai đoạn đầu không có triệu chứng gì rõ rệt, rất dễ bị bỏ qua. Lo mà điều trị cho tốt đi.”
Tôi ngồi trên ghế, nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của anh ta.
Bỗng nhiên cảm thấy tạo hóa trêu ngươi, quả báo nhãn tiền.
“Anh giả b/ệnh lừa tôi là bị u/ng t/hư dạ dày, không ngờ chính mình lại mắc b/ệnh thật.”
Tôi khẽ nói:
“Số tiền tôi đưa cho anh, anh mang đi m/ua túi xách cho Lâm Hạ, chứ chẳng chịu tự đi kiểm tra sức khỏe lấy một lần.”
“Chỉ cần anh nghiêm túc một chút thôi, thì đã không đến mức phát hiện muộn thế này.”
Anh ta dùng tờ kết quả giả để lừa gạt tôi, ai ngờ định mệnh lại đùa giỡn với anh ta như vậy.
Anh ta đảo mắt một cách khó nhọc, hoảng lo/ạn nói:
“Sao lại thành ra thế này... tôi chưa từng nghĩ tới...”
Anh ta đột nhiên ôm mặt:
“Cuối cùng, tôi cũng giống như bố mình.”
Bố anh ta, người sáng lập tập đoàn Lục thị.
Đã từng vứt bỏ người vợ cùng mình vượt qua gian khổ để cưới người vợ liên hôn trẻ trung.
Sau này, khi bố anh ta mắc b/ệnh nặng, ông chỉ có thể phân chia tài sản cho các con.
Lục Thâm chính là vì tranh giành phần gia sản này mà cố sống cố ch*t muốn liên hôn với Lâm Hạ.
Anh ta vừa lấy lòng nhà họ Lâm, vừa lừa gạt tôi.
Không ngờ gia sản còn chưa tới tay, bản thân đã đổ b/ệnh.
Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, Lâm Hạ lo lắng lao vào.
“Anh yêu, anh cảm thấy thế nào rồi? Bác sĩ nói sao?”
Cô ta cúi đầu nhìn thấy tờ kết quả trên tủ.
Vẻ mặt đang lo lắng lập tức thay đổi.
“Á, u/ng t/hư dạ dày? Lục Thâm, anh thật đáng thương, chắc là sợ lắm đúng không?”
Cô ta ôm lấy người đàn ông, thương hại nói:
“Anh nhất định phải trị b/ệnh cho tốt, em tin anh sẽ ổn thôi!”
“Nhưng mà chuyện liên hôn em xin phép hủy bỏ nhé. Hẹn gặp lại anh sau.”
Tôi nhìn vẻ mặt ghẻ lạnh của Lâm Hạ, bỗng bật cười thành tiếng.
Lục Thâm mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
“Lâm Hạ, rõ ràng em đã đồng ý lời cầu hôn của anh, sao vừa chớp mắt đã...”
Sắc mặt Lâm Hạ thay đổi:
“Anh đã bị u/ng t/hư rồi, còn mặt mũi trách em hủy hôn sao? Em không muốn làm góa phụ đâu!”
“Em đến đây cổ vũ anh là tốt lắm rồi! Còn làm lỡ cả chuyến đi m/ua sắm của em nữa!”
“À phải rồi, biết đâu sau này em lại trở thành chị dâu hoặc em dâu của anh đấy, nhớ mời em uống rư/ợu mừng nhé!”
Nói xong, cô ta xách túi lên, dứt khoát rời đi.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng ch*t chóc.
Cho đến khi Lục Thâm tự giễu cười một tiếng.
Anh chậm rãi nói:
“Xin lỗi, Tô Tình, là anh quá tham lam.”
“Không ngờ vì lợi ích mà chọn một người phụ nữ như vậy.”
“May mà anh vẫn còn em, những lúc khó khăn nhất, vẫn còn em ở bên cạnh anh...”
Tôi lạnh lùng c/ắt ngang lời anh:
“Tôi sẽ không ở bên cạnh anh đâu.”
“Trường tôi nộp đơn đã nhận rồi, tôi sẽ sang Ý học thiết kế thời trang.”
“Còn anh, sống ch*t ra sao, đều không liên quan đến tôi.”
Anh ta sững sờ nhìn tờ giấy báo nhập học trong tay tôi, lắc đầu không tin nổi:
“Không thể nào, em đã nói sẽ ở bên anh mãi mãi mà.”
“Em nói chúng ta sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn, em sẽ chăm sóc anh đến khi khỏe lại.”
Anh ta như đứa trẻ lạc đường, bất lực và đ/au khổ:
“Anh sai rồi, anh thực sự không nên lừa dối em.”
“Nhưng liệu em có thể... đừng rời bỏ anh được không?”
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng động nhẹ khi cánh cửa khép lại.
Tôi thuận lợi đi học.
Mỗi ngày hòa mình cùng những người yêu thời trang, tính cách tôi cũng trở nên cởi mở hơn nhiều.
Việc học ban đầu rất khó khăn, tôi vừa học ngôn ngữ vừa đọc sách.
Sau này, dần dần cũng trở nên thuần thục.
Cho đến tận hôm nay, nửa năm sau, tôi bắt đầu tự mình thiết kế trang phục.
Bạn cùng lớp khen ngợi:
“Đẹp thật đấy. Cậu có tay nghề này, sau này ngay cả váy cưới cũng có thể tự may.”
Tôi mỉm cười, bỗng nhớ về ngày xưa, tôi cũng từng nói với Lục Thâm về ước mơ học thiết kế thời trang.
“Em hy vọng mình có thể tự tay làm một chiếc váy cưới, thật xinh đẹp để gả cho anh.”
Khi đó tôi còn trẻ, trong mắt tràn đầy khát vọng về tương lai.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi mỉm cười:
“Ước mơ vĩ đại thật, vậy anh sẽ ủng hộ em.”
Nhưng ngày hôm sau, anh ta đã giả b/ệnh.
Nằm trong b/ệnh viện, nói rằng cần hai mươi vạn tiền phẫu thuật.
Tôi từ bỏ mọi ước mơ, chuyên tâm ki/ếm tiền chữa b/ệnh cho anh.
Sau này, tôi mới đối chiếu lại dòng thời gian từ trang cá nhân của Lâm Hạ.
Ngày anh ta đổ b/ệnh, Lâm Hạ vừa ý một chiếc váy dạ hội.
Đúng tròn hai mươi vạn.
Chú thích là:
“Nghe nói người chồng có bản lĩnh thậm chí còn khiến nhân tình móc tiền ra m/ua váy cho mình đấy~”
Chỉ vì một câu nói đùa, anh ta bắt đầu lừa tiền của tôi.