Dùng chút ý thức cuối cùng để nói với bố tôi rằng, đừng để cô ấy cảm thấy đó là lỗi của mình.
Dùng mười bảy giây cuối cùng của giọng nói để nói với tôi rằng, thứ anh ấy nhớ không phải là câu "Anh đừng quản tôi nữa".
Thứ anh ấy nhớ là... đến giờ tôi phải uống th/uốc rồi.
Đây là tất cả những gì anh ấy để lại cho tôi, không phải là xiềng xích, mà là bằng chứng cho thấy một người đã dốc hết sức lực, chỉ để một người khác được sống thật tốt.
Tôi sẽ không còn cần dựa vào hai giây đó mới có thể nuốt trôi th/uốc nữa.
Nhưng tôi sẽ luôn giữ nó lại.
Không phải để giam mình trong quá khứ.
Mà là để mỗi khi nghi ngờ bản thân, vẫn có thể mở ra nghe lại một lần.
Rồi tự nói với chính mình.
Đã từng có một người dùng mạng sống để trả lời bạn rồi.
Anh ấy đã nói là: Không sao đâu, anh không trách em.
Em xứng đáng được sống tiếp.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối mịt.
Ánh đèn thành phố từ nơi rất xa bừng sáng lên, từng ngọn từng ngọn, nối thành những sợi chỉ mảnh mai.
Tôi kéo chăn lên, nhắm mắt lại.
Không còn nắm ch/ặt điện thoại trong tay nữa.
Nó cứ đặt ở đầu giường, lặng lẽ, yên bình.
Không cần tôi phải ôm lấy nó mọi lúc mọi nơi.
Trần Ngộ không cần tôi phải nhớ đến anh ấy từng giây từng phút, anh ấy chỉ cần tôi, thay anh ấy sống nốt những ngày tháng còn lại thật tốt mà thôi.
Đêm nay không cần báo thức, ngày mai tôi sẽ tự mình thức giấc.
(Hết)