"Tại sao ngựa lại có năm chân?"
"Thêm một chân, chạy cho nhanh."
Đám nữ đồ đệ trong sân đều bật cười.
Tạ Sóc không hề cảm thấy x/ấu hổ.
"Phu nhân có hài lòng không?"
"Tạm được."
"Ra ngoài thử không?"
Chúng ta mang theo con diều đỏ ra ngoài thành.
Tạ Sóc cầm diều chạy đi rất xa. Ta kéo trục chỉ, con diều đỏ nhờ gió bay lên không trung, chao đảo lướt qua ngọn liễu.
Chàng chạy trở về, trên trán đầy mồ hôi.
"Xưởng quân khí ở Bắc Cảnh thiếu người, nàng có muốn cùng ta đến xem thử không?"
"Đi bao lâu?"
"Ba tháng, cũng có thể là nửa năm."
"Còn Tạ gia thì sao?"
"Tổ mẫu nói, nếu nàng có thể chế tạo quân khí cho triều đình, không cần ngày nào cũng phải cùng bà dùng cơm."
Ta nghiêng đầu nhìn chàng.
"Nếu ta đến Bắc Cảnh, suốt ngày ở trong xưởng quân khí, không chăm sóc được chàng thì sao?"
"Ta đi luyện binh."
"Nếu ta không muốn về kinh thì sao?"
"Ta sẽ ở lại Bắc Cảnh."
"Nếu có một ngày, ta muốn một mình đi nơi khác xem sao?"
Tạ Sóc giúp ta gỡ những sợi chỉ rối.
"Nhớ viết thư."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Còn nữa."
Chàng ngẩng đầu nhìn ta.
"Đừng để người khác thay nàng hồi âm nữa."
Gió bỗng thổi mạnh, con diều đỏ lao vút lên cao.
Tạ Sóc buông tay, giao trục chỉ cho ta.
"Bay cao hay bay thấp, đều tùy nàng."
Ta nắm ch/ặt trục chỉ, đón gió chạy về phía trước.
Vạt váy lướt qua bãi cỏ, cây trâm trên tóc cũng lỏng ra.
Không một ai nhắc nhở ta phải đoan trang.
Không một ai chê ta cười quá lớn tiếng.
Càng không có ai cầm gia quy, bảo ta phải dừng lại ở nơi đâu.
Con diều đỏ vượt qua bờ sông, bay về phía xa hơn nữa.
Lần này, sợi dây nằm trong tay ta.
Sau này đi đâu, đều do chính ta quyết định.
(Hoàn)