Mẹ tôi là thiên kim thật bị bảo mẫu của nhà giàu đá/nh tráo.
Ai cũng bảo tôi sắp được theo mẹ về hưởng phúc rồi.
Buổi tối, mẹ bình thản trả lời tôi:
“Đứa con gái giả nuôi nấng hơn hai mươi năm và đứa con gái thật chưa từng gặp mặt một ngày, tình cảm nặng nhẹ ra sao cũng đủ hiểu. Mẹ không muốn quay về chịu uất ức, càng không muốn để Du Du phải chịu ánh mắt kh/inh rẻ.”
“Nếu họ nhất quyết muốn tìm mẹ, mẹ chỉ có một yêu cầu duy nhất: đưa tiền cho mẹ.”
Ngày hôm sau, một cặp vợ chồng già ăn mặc sang trọng bước xuống từ chiếc Rolls-Royce, hốc mắt đỏ hoe khẩn khoản c/ầu x/in mẹ quay về cùng họ.
Mẹ từ chối, chỉ đòi tiền.
Một ngày sau nữa, lại có thêm một người đàn ông trung niên bảnh bao trông rất giống mẹ tìm đến. Ông ta ngẩng cao đầu không biết nói gì với mẹ mà bị mẹ cầm chổi đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Ngày hội Hoa Phong ở trong làng, cô thiên kim giả mặc một chiếc váy trắng, trên lưng đeo cành gai, gương mặt tái nhợt quỳ trước cửa quán cơm nhỏ nhà tôi.
“Chị ơi, em là kẻ có tội, em đã chiếm chỗ của chị, em có lỗi với chị, c/ầu x/in chị tha thứ, c/ầu x/in chị quay về nhà họ Đường. Bố mẹ vì bị chị từ chối mà đã đổ b/ệnh nhập viện rồi.”
...
Đường Ỷ Lăng cúi người dập đầu mấy cái thật mạnh trước mặt mẹ.
Du khách đến làng chơi hội Hoa Phong lần lượt bị thu hút, họ lấy điện thoại ra bắt đầu quay phim.
Mẹ bình thản bưng món ăn ngon cho khách rồi bước ra ngoài.
“Tôi không dám nhận tiếng chị của cô, chúng ta không có qu/an h/ệ huyết thống. Hôm nay khách rất đông, tôi không rảnh tay, có chuyện gì đợi tôi tan làm rồi hãy nói.”
Đường Ỷ Lăng quỳ gối tiến lên, đưa tay khẽ níu lấy tạp dề của mẹ, ngước đôi mắt tội nghiệp lên:
“Chị ơi, chị cứ oán trách em đi, chị cứ đổ lỗi cho em đi, tất cả đều là lỗi của em. Nhưng bố mẹ thực lòng thương chị, chị muốn bao nhiêu tiền em cũng đưa hết, chỉ cần chị chịu vào b/ệnh viện thăm họ.”
Lúc này, những du khách không hiểu đầu đuôi câu chuyện bắt đầu xì xào bàn tán.
Trong mắt mẹ thoáng qua vẻ bất lực, mẹ đưa tay định đỡ Đường Ỷ Lăng dậy, cô ta vùng vằng vài cái rồi ngã ra sau, da th!t đ/âm vào những cành gai sắc nhọn.
Đường Ỷ Lăng hít một hơi lạnh, gương mặt nhỏ nhắn càng thêm tái nhợt, nhưng cô ta cắn răng không hề kêu đ/au một tiếng.
“Đủ rồi!”
Một người đàn ông trẻ tuổi từ trong đám đông bước ra, anh ta lạnh lùng quát m/ắng mẹ: “Ỷ Lăng cũng là người bị hại, vì để chị nguôi gi/ận mà không ngại đeo gai tạ tội, quỳ xuống dập đầu, chị còn muốn làm cao đến bao giờ nữa?”
“Chị yêu tiền đến thế sao? Vì tiền mà ngay cả bố mẹ ruột cũng không thèm đến thăm lấy một lần?”
Mẹ ngơ ngác, bà không quen biết người đàn ông này, không hiểu anh ta đứng ở lập trường nào mà ra mặt chỉ trích mình.
Lúc này, những người hóng hớt đã tìm ra danh tính của họ.
“Đây chẳng phải là cặp đôi hot nhất trong show hẹn hò gần đây sao? Bảo sao thấy quen thế.”
“Nghe bảo là thanh mai trúc mã, thiếu gia vì theo đuổi người ta mới tham gia show hẹn hò.”
“Thế cô này là ai? Dựa vào cái gì mà bắt ngôi sao phải quỳ xuống dập đầu cho mình?”
Ánh mắt lại đổ dồn về phía mẹ.
Tôi chạy ra đứng cạnh mẹ, bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay to của bà.
Đường Ỷ Lăng ngăn cản người đàn ông tên Nhật Hằng đang bất bình thay mình, vẫn kiên quyết quỳ đó: “Anh đừng can thiệp vào chuyện của em, em đã hưởng phúc hơn hai mươi năm, lúc này vì bố mẹ mà quỳ ch*t ở đây cũng đáng.”
Đám đông không hiểu sự tình, nhưng ánh mắt họ nhìn mẹ khiến người ta vô cùng khó chịu.
Giống hệt những kẻ đến hai ngày trước, thật đáng gh/ét. Tôi lấy ná thun từ sau lưng ra, định cho cô ta một bài học.
Mẹ không quay đầu lại nhưng đã nhanh như c/ắt gi/ật lấy chiếc ná thun của tôi nhét vào túi tạp dề.
Đối mặt với những tranh cãi ồn ào, sắc mặt mẹ vẫn bình thản:
“Cô Đường, dù tôi có là con gái nhà họ Đường, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quay về tranh giành bất cứ thứ gì với cô. Người ở bên họ hơn hai mươi năm là cô, cô không cần phải tự làm lo/ạn chân tay mình đâu.”
Đường Ỷ Lăng cắn môi.
“B/ệnh thì đã có bác sĩ, tôi còn quán cơm và con cái phải lo, sẽ không làm phiền nữa, mời các người rời đi cho.”
Nói xong, mẹ nắm tay tôi quay người trở vào quán cơm nhỏ.
Tôi quay đầu nhìn Đường Ỷ Lăng, làm mặt x/ấu với cô ta.
Đồ đàn bà x/ấu xa, hừ.
Trong mắt Đường Ỷ Lăng thoáng qua tia hung á/c, cô ta lại quỳ thêm nửa tiếng nữa, cuối cùng phải đợi người đàn ông kia nói đến rát cả cổ mới chịu rời đi.
Chỉ trong chốc lát, quán cơm nhỏ của mẹ đã nổi đình nổi đám trên mạng.
Làng vốn đã đông khách dịp lễ hội, giờ đây lại càng chật cứng người.
Mẹ mệt đến vã mồ hôi, chẳng còn thời gian đâu mà quan tâm xem bên ngoài bàn tán gì về mình.
Đến tận khi tiễn chân vị khách cuối cùng, mẹ mới thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống.
Lấy điện thoại ra xem, 99+ tin nhắn và cuộc gọi, tất cả đều là của Đường Cố, người anh trai trên danh nghĩa có qu/an h/ệ huyết thống với mẹ.
Điện thoại rung lên, một cuộc gọi nữa lại đến.
Tôi vươn tay, nhấn nút nghe.
Ngay khoảnh khắc cuộc gọi được kết nối, giọng nói gi/ận dữ của người đàn ông từ loa xuyên thấu qua:
“Đường Tuyền, rốt cuộc cô muốn thế nào đây?”