Giang Nhẫn nhíu mày.
"Tôi có tình cảm với cô?"
"Anh không cần phải giấu nữa."
Tô Mạn cố tình nhìn về phía các bạn học và y tá ở hành lang.
"Hứa Nguyện đã biết mối qu/an h/ệ của chúng ta rồi."
Lưu Giai không nhịn được hỏi: "Hai người có qu/an h/ệ gì?"
Tô Mạn hất cằm lên.
"Mình và A Nhẫn là thanh mai trúc mã, anh ấy tỏ tình với mình ngay khi thi đại học xong."
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
Cô ta như thể cuối cùng cũng giành được danh phận chính thức, giọng nói ngày càng lớn.
"Chỉ là điều kiện gia đình anh ấy không tốt, sợ mình theo anh ấy sẽ khổ nên mới bảo mình cứ tập trung học tập, đợi thi đỗ đại học rồi tính tiếp."
"Mình biết anh ấy không phải không thích mình, anh ấy chỉ là lòng tự trọng quá cao thôi."
Nói đến đây, cô ta ấm ức nhìn tôi.
"Hứa Nguyện biết rõ chúng mình yêu nhau mà vẫn cứ cố chấp dùng tiền để theo đuổi anh ấy. Mình chỉ muốn xem A Nhẫn có thay lòng đổi dạ hay không, hoàn toàn không có ý làm tổn thương ai cả."
Tôi tức đến bật cười.
Cô ta mạo nhận ba mươi vạn của tôi, biến tôi thành công cụ kiểm chứng, giờ lại trở thành người vô tội nhất.
Giang Nhẫn lại không nhìn tôi.
Anh cứ nhìn chằm chằm vào Tô Mạn, đôi mày càng lúc càng nhíu ch/ặt.
"Cô nói, năm đó thi đại học xong, tôi tỏ tình với cô?"
Nụ cười trên mặt Tô Mạn hơi cứng lại.
"Đúng vậy, anh quên rồi sao? Ngay ở cửa sau trường học, anh bảo mình đợi anh."
"Tôi bảo cô đợi tôi lúc nào?"
"Anh bảo mình cứ lo học hành, đợi đỗ đại học rồi hãy nói."
Cô ta vội vàng nắm lấy tay áo Giang Nhẫn.
"A Nhẫn, mình biết anh sợ làm liên lụy đến mình. Nhưng mình thật sự không quan tâm nhà anh có tiền hay không."
Giang Nhẫn rút tay lại.
Trên mặt anh không hề có sự cảm động, chỉ có vẻ khó hiểu không chút che giấu.
Hành lang hoàn toàn im lặng.
Tất cả mọi người đều đang chờ câu trả lời của anh.
Giang Nhẫn nhíu ch/ặt mày, anh chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào Tô Mạn.
"Tôi? Với cô? Tỏ tình?"
Sắc mặt Tô Mạn tái mét.
"Anh có ý gì?"
Ánh mắt Giang Nhẫn nhìn cô ta càng thêm kỳ lạ.
"Ý trên mặt chữ thôi."
"Ngày thi đại học xong, chính là cô chặn tôi ở cửa sau trường, nói là thích tôi."
Xung quanh lập tức bùng n/ổ.
Lưu Giai không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Hóa ra không phải thanh mai trúc mã tâm đầu ý hợp, mà là đơn phương cưỡng ép m/ua b/án à?"
"Cô c/âm miệng!"
Tô Mạn nắm ch/ặt tay áo Giang Nhẫn.
"Nhưng anh bảo mình đợi đến đại học, đó chẳng phải là đồng ý với mình rồi sao?"
Giang Nhẫn rút tay ra, lùi lại một bước.
"Tôi đồng ý với cô lúc nào?"
"Cửa sau trường học, chính miệng anh nói!"
"Tôi nói kết quả tuyển sinh chưa có, bảo cô điền nguyện vọng cho tốt, đừng lấy tương lai của mình ra để cá cược."
Giọng Giang Nhẫn lạnh xuống.
"Còn một câu sau nữa, sao cô không nói?"
Tô Mạn mấp máy môi.
"Cái gì?"
Hành lang im phăng phắc.
Giang Nhẫn lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn từ hai năm trước.
Trên màn hình là tin nhắn Tô Mạn gửi cho anh năm đó.
"Nếu anh từ chối mình, mình sẽ điền đại một trường cao đẳng ở tỉnh khác, sau này không bao giờ quay lại nữa."
Câu trả lời của Giang Nhẫn chỉ có một câu.
"Nguyện vọng liên quan đến cuộc đời của cô, đừng lấy nó ra để đe dọa bất cứ ai."
Lưu Giai ghé sát vào nhìn một cái.
"Chậc, thế này mà cũng hiểu thành tâm đầu ý hợp được sao?"
Đường Duyệt tiếp lời cực nhanh.
"Người ta đã đóng ch/ặt cửa rồi, cô ta tự đ/âm đầu vào tường, còn tưởng đó là cửa sổ tình yêu mở ra cho mình."
Sắc mặt Tô Mạn trắng bệch không còn giọt m/áu.
Cô ta vươn tay định cư/ớp điện thoại.
"Không phải như thế!"
Giang Nhẫn tránh né cô ta.
"Vậy là thế nào?"
"Tôi đã từ chối cô rõ ràng, vậy mà cô lại đi khắp nơi rêu rao là tôi tỏ tình với cô."
"Tô Mạn, lúc cô lừa Hứa Nguyện, cô có bao giờ nghĩ rằng cậu ấy sẽ đến hỏi tôi không?"
Viền mắt Tô Mạn đỏ hoe, đột nhiên chỉ tay vào tôi.
"Cũng tại nó!"
"Nó ngày nào cũng lái siêu xe chặn anh, h/ận không thể dán chữ 'có tiền' lên mặt. Anh chưa từng thấy cuộc sống này, ai biết được anh có động lòng hay không?"
"Mình chỉ là quá yêu anh thôi!"
Sự chán gh/ét trong mắt Giang Nhẫn càng lúc càng rõ rệt.
"Cho nên cô lấy người khác ra để thử tôi?"
"Cô coi tấm chân tình của cậu ấy là cái gì?"
Tô Mạn hoàn toàn suy sụp.
"Anh xót cho nó sao?"
"Lúc nó dùng tiền s/ỉ nh/ục anh, chẳng phải anh cũng rất tức gi/ận sao?"
Tôi lạnh lùng ngắt lời.
"Tất cả những thứ đó đều là do cô dạy!"
"Quần áo là cô chọn, xe là cô bảo tôi lái, quán cà phê cũng là cô bảo tôi bao trọn."
Giang Nhẫn nhìn chằm chằm cô ta.
"Tô Mạn, rốt cuộc cô còn được mấy câu nói thật?"
Ở cửa phòng b/ệnh, mẹ Giang vịn tường đi ra.
"Mạn Mạn, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Tô Mạn nhìn thấy hộp trang sức trong tay bà, như vớ được cọc.
"Dì ơi, dì nói cho họ biết đi, ba mươi vạn là con gom góp được."
Mẹ Giang vô thức gật đầu.
"Đúng, là Mạn Mạn đã c/ứu dì."
Tô Mạn lập tức hất cằm lên.
Tôi trực tiếp mở lịch sử giao dịch ngân hàng ra.