Lục Cảnh Tu gh/ét nhất là kiểu người "hút m/áu" gia đình.
Suốt bảy năm bên nhau, mỗi đồng tôi chi cho em trai đều phải viết đơn xin phép gửi anh ấy.
Cho đến tận trước ngày chúng tôi đính hôn, em trai tôi bị ngã g/ãy chân phải phẫu thuật, tôi không kịp viết đơn nên đã tự ý ứng trước năm nghìn tệ tiền viện phí.
Ngay ngày hôm sau khi phẫu thuật, Lục Cảnh Tu xách giỏ trái cây đến thăm:
"Anh biết em phẫu thuật tốn kém, nhưng gia đình nhỏ của anh và chị em cũng cần tiền."
"Em viết cho anh cái giấy n/ợ đi, trả trong vòng một tháng, cả gốc lẫn lãi là năm nghìn năm trăm tệ."
"Cộng thêm việc chị em lần này không gửi đơn xin phép cho anh, số tiền sẽ tăng gấp đôi, tổng cộng em phải trả cho chúng tôi mười một nghìn tệ."
Đó là lần đầu tiên tôi cãi nhau to với anh ta, chính em trai đã khuyên can tôi.
Kể từ đó, em trai cứ vài ba bữa lại tặng quà cho chúng tôi. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, nó cũng không bao giờ chịu tiêu của tôi một đồng nào.
Thế nhưng hôm nay, sau khi đi khám th/ai về, tôi phát hiện phòng trẻ em trong nhà đã bị biến thành phòng game.
Em trai của thanh mai trúc mã Lâm D/ao D/ao đang ngồi trong đó, vừa hút th/uốc vừa chơi game, miệng văng tục ch/ửi thề.
Lâm D/ao D/ao thấy tôi, cười chào hỏi:
"Em trai tôi tốt nghiệp đại học mà chưa tìm được việc, may nhờ Cảnh Tu đồng ý cho nó mượn phòng trống trong nhà để ở."
"Cảnh Tu nói chị dâu nấu ăn ngon, nên chuyện ba bữa cơm mỗi ngày của em tôi đành nhờ chị dâu phụ trách nhé, sau này làm phiền chị rồi."
"À đúng rồi, anh ấy còn bảo hai người có cặp nhẫn không hay đeo, để không cũng bám bụi."
"Thấy em tôi thích chơi game, anh ấy đã b/án đi để m/ua cho nó dàn máy tính cấu hình cao nhất. Cảm ơn chị dâu nhé!"
Tôi chạy thẳng vào phòng, phát hiện cặp nhẫn kim cương mà em trai tặng hai vợ chồng tôi quả nhiên đã không còn.
Lục Cảnh Tu cười xoa đầu cô ta:
"Em trai em cũng là em trai anh, chuyện nhỏ thôi mà."
Tôi không khóc không làm lo/ạn, quay người bỏ đi.
Người chồng coi em trai tôi như người ngoài, tôi không cần nữa.
...
Em trai vừa đưa tôi về, vẫn còn đứng dưới lầu chưa đi.
Thấy tôi lại quay xuống, nó lo lắng hỏi:
"Chị, sao thế?"
Tôi chú ý đến bắp chân để lộ ra ngoài của nó, trên đó là một vết s/ẹo dài dữ tợn.
Đó là vết s/ẹo để lại sau vụ t/ai n/ạn giao thông khi nó đi giao hàng năm đó.
Hồi nhỏ nhà nghèo, bố mẹ mất sớm. Nó biết tôi học giỏi nên giấu tôi nghỉ học đi làm shipper, gom góp đủ tiền học phí đại học cho tôi.
Tôi luôn ghi tạc điều đó trong lòng, coi nó là người thân thiết nhất trên đời.
Vì vậy, khi Lục Cảnh Tu hối thúc nó trả tiền, tôi đã lần đầu tiên cãi lại anh ta.
Khi đó, chân em trai còn bó bột, nhưng nó vẫn cố gắng đứng dậy khuyên tôi:
"Phải trả thôi, phải trả thôi."
"Chị đừng gi/ận anh rể, hai người sắp kết hôn rồi, anh ấy cũng là vì muốn tốt cho gia đình nhỏ của hai người thôi."
Nhưng bây giờ, gia đình nhỏ này, tôi không cần nữa.
Tôi lên xe, cố gắng bình tâm lại rồi nói với em trai:
"Không phải em nói nhớ chị sao? Chị không đi nữa, về nhà em."
Tôi biết, nhà của em trai lúc nào cũng để dành cho tôi một căn phòng.
Điện thoại rung lên, là Lục Cảnh Tu gọi đến:
"Em chạy đi đâu thế? Vừa về đến nhà đã thái độ!"
"D/ao D/ao bị em làm cho sợ rồi, mau quay về xin lỗi cô ấy đi!"
Tôi đáp:
"Không về nữa, tôi mang th/ai rồi, không ngửi được mùi th/uốc lá."
Giọng anh ta lạnh xuống:
"Chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Tôi hỏi một đằng trả lời một nẻo:
"Lâm Hiên đang ở trong nhà chúng ta, có phải trả tiền thuê không?"
Anh ta lập tức nói:
"Sao lại cần tiền thuê nhà? Em ấy vừa tốt nghiệp, làm gì có tiền?"
"Nhắc mới nhớ, anh định mỗi tháng đưa cho Hiên năm nghìn tệ để nó trang trải trong lúc chờ việc."
"Tiền trong nhà không đủ, số tiền này anh sẽ lấy từ của hồi môn của em."
"Xe đẩy trẻ em cũng đừng m/ua vội, dù sao con cũng chưa chào đời mà."
Tôi nhếch mép cười mỉa mai.
Em trai tôi bị thương phải phẫu thuật, tiền tôi đưa phải trả cả gốc lẫn lãi.
Em trai Lâm D/ao D/ao tốt nghiệp không chịu tìm việc, ở trong căn phòng tôi chuẩn bị cho con, hút th/uốc ch/ửi thề, còn được nhận không năm nghìn tệ mỗi tháng.
Hóa ra không phải anh ta không giúp được em trai.
Chỉ là người đó không thể là em trai tôi mà thôi.
Thấy tôi không nói gì, anh ta mặc định là tôi đồng ý.
"Được rồi được rồi, em mau về đi, nhớ mang theo hai chai bia, Hiên muốn uống."
"Lục Cảnh Tu."
Tôi c/ắt ngang lời anh ta:
"Anh nói hôm nay bận không đi khám th/ai cùng tôi, hóa ra là đi chuyển nhà cho Lâm Hiên đúng không?"
Anh ta "chậc" một tiếng:
"Đúng rồi. Dù sao em mới mang th/ai những tháng đầu, đi một mình cũng không sao."
Đúng vậy.
May mà mới những tháng đầu.
Bỏ đi cũng chưa phải là muộn.
Tôi cúp máy, nói với em trai:
"Đến b/ệnh viện, ph/á th/ai."
Em trai nghe thấy cuộc hội thoại vừa rồi của tôi và Lục Cảnh Tu, hiểu rõ những ấm ức tôi phải chịu.
Cuối cùng nó x/ác nhận lại với tôi:
"Đứa bé này, thực sự không cần nữa sao?"
"Không cần nữa."
"Được."
Tôi hiểu nó mà.