Cô ta ngước đầu lên, nhìn bóng lưng Lục Tinh Triệt trên màn hình ngày càng xa dần, cuối cùng như một con dã thú bị thương, phát ra tiếng khóc đ/au đớn đầy tuyệt vọng.
Thứ cô ta tự tay h/ủy ho/ại, chính là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời mình.
Một người qua đường đang trú mưa bên cạnh liếc nhìn cô ta, rồi lắc đầu.
“Đừng nhìn nữa, loại người cao cao tại thượng đó, với cái mạng sống trong bùn lầy như chúng ta, cả đời này cũng chẳng bao giờ có liên quan gì đâu.”
(Hết)