Vài giây sau, chúng tôi cùng nhận ra điều gì đó.
Thông tin đảo ngược hai cực, giống như hai mảnh ghép khớp nhau hoàn hảo.
Ghép lại thành một sự thật kinh t/ởm.
Không có sự thiên vị nào cả.
Cũng chẳng có người chiến thắng.
Chúng tôi đều là những con chó đi/ên bị xích trong đấu trường, bị bịt mắt và lao vào cắn x/é lẫn nhau.
Bố mẹ ngồi trên đài cao, cầm lấy phần lương thực vốn thuộc về chúng tôi.
Thưởng thức màn tương tàn của chúng tôi.
Đúng lúc này, điện thoại tôi rung lên.
Trên màn hình nhảy lên hai chữ "Mẹ".
Tôi nhìn cái tên gọi mà trước đây tôi vô cùng kính sợ.
Chỉ thấy buồn nôn.
Quý Hạc Lẫm nhìn màn hình của tôi, hạ thấp giọng.
"Nghe đi."
Tôi hít sâu một hơi, trượt phím nghe.
Giọng nói luôn dịu dàng, ôn hòa của Thẩm Uyển Thanh vang lên từ đầu dây bên kia.
"A Uyên, đã đến trường mới xem chưa?"
"Môi trường có thích nghi không?"
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
"Xem rồi ạ, mẹ. Trường rất lớn."
Đầu dây bên kia vang lên tiếng lật giấy.
"Thế thì tốt. Con phải nhớ, dù con miễn cưỡng đỗ nguyện vọng một, nhưng so với anh trai con thì vẫn là một trời một vực."
"Anh trai con trong phòng thí nghiệm ở Thanh Bắc, mỗi ngày đều tiếp xúc với các viện sĩ cấp quốc gia."
"Con tuyệt đối không được vì đỗ một trường đại học bình thường mà đắc ý, biết chưa?"
Nếu là trước đây, nghe những lời này, tôi sẽ tự ti cúi đầu.
Thề rằng sẽ nỗ lực hơn nữa.
Nhưng bây giờ, Quý Hạc Lẫm đang đứng ngay trước mặt tôi.
Anh ấy vừa bê một chồng đĩa đầy dầu mỡ vào bồn rửa.
Nước b/ắn tung tóe lên người anh ấy.
"Con biết rồi ạ, mẹ." Tôi ép mình nặn ra một giọng điệu phục tùng.
"Con nhất định sẽ noi gương anh trai."
Thẩm Uyển Thanh khẽ cười, giọng đầy vẻ hài lòng.
"Đứa con ngoan, tất cả những gì mẹ và bố làm đều là vì tốt cho các con thôi."
"Đợi bữa tiệc mừng con đỗ đại học tuần sau, bố sẽ từ Bắc Thành về."
"Tuy thành tích của con không bằng anh trai, nhưng mẹ vẫn sẽ tổ chức cho con thật hoành tráng."
Tôi cúp điện thoại.
Ngước mắt nhìn Quý Hạc Lẫm.
Anh ấy rửa xong mấy cái đĩa cuối cùng, tháo tạp dề ra.
"Tiệc mừng đỗ đại học sao?"
Khóe miệng anh ấy cong lên một nụ cười mỉa mai.
"Là hội chợ triển lãm để họ khoe chiến lợi phẩm thì có."
Tôi bước tới, cầm lấy chiếc giẻ lau giúp anh ấy lau sạch vết nước trên tay.
"Anh."
Đây là lần đầu tiên tôi gọi anh ấy là anh trong suốt ba năm qua.
"Chúng ta không thể cứ thế này được."
Quý Hạc Lẫm rút tay ra, ánh mắt lạnh lẽo.
"Tất nhiên là không."
"Những gì họ n/ợ chúng ta, tôi muốn họ phải nhổ ra cả gốc lẫn lãi."
Tôi bắt chuyến tàu chậm về lại Nam Thành ngay trong đêm.
Khi đẩy cửa nhà ra, đã là sáng sớm hôm sau.
Thẩm Uyển Thanh đang mặc váy ngủ bằng lụa, đứng trước cửa sổ kính sát đất trong phòng khách tỉa tót một chậu lan hồ điệp đắt tiền.
Ánh nắng ban mai rắc lên khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của bà ta.
Trông như một nhà từ thiện với cuộc sống bình yên.
"A Uyên về rồi à?"
Bà ta không dừng chiếc kéo trong tay, giọng nói nhẹ nhàng.
"Trong bếp có để dành cháo trắng cho con đấy, đi ăn đi."
Tôi thay dép, đặt chiếc ba lô đã sờn rá/ch lên ghế sofa.
"Cảm ơn mẹ."
Tôi đi đến bàn ăn.
Trên bàn đúng là có một bát cháo trắng.
Không có món ăn kèm, không có trứng.
Trên miệng bát thậm chí còn đóng một lớp váng lạnh mỏng.
Đây chính là "thực đơn do chuyên gia dinh dưỡng thiết kế riêng" trong miệng bà ta.
Tôi bưng bát lên, máy móc nuốt cháo trắng đã nguội ngắt vào dạ dày.
Mỗi miếng nuốt vào như đang nuốt lưỡi d/ao.
Thẩm Uyển Thanh c/ắt một cánh hoa hơi héo úa, vứt vào thùng rác.
"Tuần sau là tiệc mừng đỗ đại học của con rồi."
Bà ta thong thả đi đến trước mặt tôi, đưa cho tôi một túi nhựa.
"Đây là bộ vest mẹ chọn cho con."
Tôi lau miệng, đưa hai tay đón lấy.
Qua lớp túi nhựa trong suốt, tôi có thể nhìn rõ chất vải rẻ tiền và đường chỉ thô kệch trên đó.
Thậm chí cái mác giá chín mươi chín tệ vẫn chưa được x/é sạch.
"Cảm ơn mẹ, bộ đồ này đẹp thật ạ."
Tôi cụp mắt xuống, che đi vẻ mỉa mai trong đáy mắt.
Thẩm Uyển Thanh đưa tay xoa đầu tôi, động tác dịu dàng như đang vuốt ve một con thú cưng.
"Con thích là được rồi."
"Tuy là so với bộ vest đặt may mấy chục nghìn của anh trai con thì có hơi xoàng xĩnh thật."
"Nhưng ai bảo nó thi giỏi làm gì? A Uyên, con sẽ không trách mẹ thiên vị chứ?"
Cách nói chuyện của bà ta luôn hoàn hảo như thế.
Đóng gói sự hạ thấp và s/ỉ nh/ục thành một mối qu/an h/ệ nhân quả đương nhiên.
Khiến tôi ngay cả tư cách phản bác cũng không có.
"Sao có thể chứ ạ."
Tôi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười chân thành.
"Anh trai ưu tú như vậy, xứng đáng nhận được những thứ tốt nhất. Con chỉ thấy là do bản thân mình chưa đủ nỗ lực thôi ạ."
Thẩm Uyển Thanh hài lòng thu tay lại.