“Mau đến công an cục thả em trai mày ra! Không thì hôm nay tao đá/nh ch*t mày ở đây!”
Nói rồi, ông ta vung tay định t/át tôi một cái.
Bảo vệ gần đó lập tức lao tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay ông ta.
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta.
“đá/nh tôi? Ông lấy tư cách gì?”
Tôi rút ra một xấp tài liệu dày cộm từ trong cặp, ném thẳng xuống đất trước mặt ông ta.
“Đây là tất cả hồ sơ y tế của Hà Dã từ nhỏ đến lớn.”
“Thưa cha, phiền ông mở to mắt ra mà nhìn cho rõ. Tim của Hà Dã đã được chữa trị hoàn toàn từ năm mười lăm tuổi rồi.”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức xôn xao dữ dội.
Sắc mặt mẹ tôi biến đổi hoàn toàn, theo bản năng muốn lao tới cư/ớp lấy xấp tài liệu.
“Mày nói bậy! B/ệnh của em trai mày vẫn chưa khỏi! Bác sĩ nói nó không được chịu kích động!”
“Vậy sao?” Tôi cười lạnh.
“Vậy phiền giải thích xem, một người mắc b/ệnh tim nghiêm trọng, bất cứ lúc nào cũng có thể ch*t, làm sao có thể nhảy nhót trong quán bar suốt ba năm liền tới tận rạng sáng?”
Tôi đ/á đ/á vào những bức ảnh dưới đất.
Đó là những thứ mà thám tử tư chụp được.
Trong ảnh, Hà Dã tay ôm eo, tay cầm ly rư/ợu ngoại uống ừng ực, đâu có chút vẻ gì là yếu ớt?
Bố nhìn những bức ảnh đó, tay bắt đầu run lên.
“Không chỉ có vậy.” Tôi nói tiếp, giọng không lớn nhưng từng chữ đều như d/ao đ/âm vào tim.
“Đứa con trai ngoan ngoãn, không biết tự chăm sóc bản thân mà các người luôn miệng nhắc tới, đã dùng số tiền công quỹ mà Trình Tiêu Oản chiếm đoạt để bao nuôi hai nữ sinh đại học ở bên ngoài.”
“Cái gọi là đi tái khám của nó, chẳng qua chỉ là cái cớ để đi hú hí với những người đàn bà đó mà thôi.”
Lời của tôi như một quả bom, tạo nên một làn sóng dữ dội trong đám đông.
Các streamer đang cầm điện thoại như lũ cá m/ập ngửi thấy mùi m/áu, lập tức chĩa ống kính vào những bức ảnh dưới đất và cặp vợ chồng đang đứng sững sờ tại chỗ.
Sắc mặt bố chuyển từ đỏ sang trắng, rồi từ trắng sang xanh.
Ông r/un r/ẩy nhặt một tấm ảnh lên.
Hà Dã trong ảnh, trên mặt không hề có chút vẻ b/ệnh tật yếu ớt như khi ở nhà.
Nó cười cực kỳ ngạo nghễ, trong tay còn ôm một cô gái ăn mặc hở hang.
“Không... không thể nào... Tiểu Dã sẽ không như vậy...” Mẹ ngồi bệt xuống đất, đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
“Chắc chắn là có người h/ãm h/ại nó! Dư Minh, có phải mày không? Có phải vì mày muốn trả th/ù nó cư/ớp mất Oản Oản nên cố tình thuê người ghép ảnh không!”
Đến nước này rồi, bà vẫn theo bản năng mà thiên vị đứa con trai út.
Thậm chí không tiếc đổ hết mọi tội lỗi x/ấu xa lên đầu tôi.
Tôi không gi/ận, chỉ thấy buồn thay cho họ.
“Mẹ, đứa con mà các người nuôi dạy, rốt cuộc là loại người gì, các người thực sự không biết chút nào sao?”
Tôi ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt bà.
“Ba năm trước, Hà Dã nói muốn khởi nghiệp, các người ép tôi phải lấy ra 300.000 tệ tiền tiết kiệm.”
“Nó nói thua lỗ. Nhưng thực tế, nó mang số tiền đó đi đá/nh bạc ở Macau, thua sạch sành sanh.”
“Hai năm trước, nó nói muốn đi Tam Á nghỉ dưỡng. Thực chất là mang theo một trong hai cô sinh viên kia đi du lịch, còn dùng thẻ phụ của tôi.”
Tôi nói câu nào, sắc mặt mẹ lại xám ngoét đi một phần.
“Không phải các người không biết, các người chỉ là đã quen với việc giả vờ ngủ thôi.”
“Bởi vì chỉ cần tôi không phản kháng, các người có thể đương nhiên dùng m/áu của tôi để nuôi dưỡng sự thiên vị thảm hại đó của các người.”
Bố đ/ập mạnh bức ảnh xuống đất, tức gi/ận run người.
“Mày c/âm mồm! X/ấu chàng hổ ai, mày nhất định phải để cả thiên hạ xem trò cười của gia đình chúng ta sao!”
“X/ấu hổ?” Tôi đứng dậy, chỉnh lại tay áo vest.
“Khi các người m/ua hot search trên mạng, giăng biểu ngữ vu khống tôi, sao không sợ x/ấu hổ?”
“Giờ phát hiện ra đứa con cưng là một kẻ cặn bã, mới biết cần thể diện à?”
Tôi lấy điện thoại ra, phát một đoạn ghi âm.
Đó là cuộc đối thoại giữa Hà Dã và Cố Bùi trong phòng thăm nuôi tại trại tạm giam một ngày trước khi Hà Dã bị bắt.
Trong ghi âm, giọng Hà Dã không còn vẻ dịu dàng, thay vào đó là sự tính toán lạnh lùng.
“Luật sư Cố, những sổ sách giả đó anh phải tìm cách xóa sạch.”
“Nếu không được, cứ đổ hết tội lên đầu Trình Tiêu Oản. Dù sao bây giờ cô ta cũng yêu tôi đến ch*t đi sống lại, để cô ta gánh tội thay cô ta cũng cam lòng thôi.”
“Đợi cô ta vào tù rồi, số tiền tôi đang cầm đủ để tôi ăn chơi vài năm. Còn về thằng anh trai ng/u ngốc của tôi, nó vốn dĩ dễ bị dắt mũi, đợi đầu sóng ngọn gió qua đi, tôi lại bảo bố mẹ đi làm lo/ạn ở công ty nó, thế nào nó cũng phải nôn tiền ra để dập tắt chuyện thôi.”
Đoạn ghi âm phát xong, cả hiện trường im phăng phắc.
Bố ôm ngựk, không thở nổi, ngã ngửa ra phía sau.
“Ông nó ơi!” Mẹ hét lên một tiếng, lao tới ôm lấy ông.
Hiện trường lập tức hỗn lo/ạn.
Có người gọi 120.
Tôi lạnh lùng nhìn họ lăn lộn giãy giụa trên đất, trong lòng không hề gợn sóng.
Khi xưa, lúc họ trơ mắt nhìn tôi sốt cao không hạ mà phải tự mình đi b/ệnh viện...