“Vị hôn thê cũ ư?”
Cô ấy nhướng mày.
“Không.”
Tôi nhận lấy ly rư/ợu.
“Là một người đã ch*t.”
Trở lại phòng tiệc, ánh đèn rực rỡ.
Tôi biết, Thẩm Nhược Sơ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Nhưng thì đã sao.
Số vốn liếng cô ta còn trong tay, ngoài chút cảm giác tội lỗi nực cười kia ra, thì chẳng còn gì cả.
Còn tôi, đã nắm trong tay quyền kiểm soát cuối cùng của trò chơi này.
Ngày hôm sau, Thẩm Nhược Sơ chặn đường tôi dưới tòa nhà chi nhánh.
Cô ta không còn vẻ đi/ên cuồ/ng của tối qua, cả người toát lên một vẻ xám xịt, ch*t chóc.
Cô ta mặc chiếc áo khoác gió nhăn nhúm, tay xách một phần bánh bao nhân gạch cua mà tôi từng thích nhất.
“Trầm Uyên, bánh bao quán này em đã phải xếp hàng hai tiếng đồng hồ đấy.”
Cô ta cẩn thận đưa túi giấy qua.
Tôi không nhận, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.
“Ở Zurich không có bánh bao nhân gạch cua chính gốc đâu.”
“Đây là cô m/ua từ tủ đông ở khu phố Tàu rồi mang về quay lò vi sóng đúng không?”
Tay Thẩm Nhược Sơ cứng đờ.
Cô ta cố gắng nặn ra một nụ cười lấy lòng, nhưng trông còn khó coi hơn cả khóc.
“Trầm Uyên, em đã m/ua vé máy bay về nước ngày mai rồi.”
Cô ta nhìn tôi, trong mắt đong đầy sự c/ầu x/in cuối cùng.
“Công ty xảy ra chút vấn đề.”
“Vài cổ đông lớn đang làm lo/ạn đòi rút vốn vì chuyện em đuổi Bùi Nghiên Tinh.”
“Không có anh, em thực sự không gánh nổi nữa.”
“Anh cùng em về đi, một nửa cổ phần công ty đều cho anh, được không?”
Nghe đến đây, tôi bật cười thành tiếng.
“Thẩm Nhược Sơ, cô đến c/ầu x/in tôi, là vì cô yêu tôi, hay vì cô cần một người làm qu/an h/ệ công chúng miễn phí cho cuộc khủng hoảng này?”
Cô ta vội vàng phản bác.
“Tất nhiên là vì em yêu anh!”
“Công ty chỉ là thứ yếu thôi.”
“Thế sao?”
Tôi ngắt lời cô ta, lấy từ trong cặp tài liệu ra một tập hồ sơ toàn tiếng Anh, ném thẳng vào mặt cô ta.
Tài liệu rơi vãi khắp mặt đất.
“Vậy cô nhìn cho kỹ, đây là cái gì.”
Thẩm Nhược Sơ hoảng lo/ạn nhặt một tờ lên.
Đó là một bản ý định thư m/ua lại cổ phần.
Bên m/ua là tổng công ty đứng sau chi nhánh Zurich.
Còn bên bị m/ua, chính là công ty khởi nghiệp đang lung lay sắp đổ của Thẩm Nhược Sơ.
Sắc mặt cô ta lập tức trở nên tái nhợt.
“Anh.”
“Anh muốn m/ua lại công ty của em?”
Tôi sải đôi chân dài, từng bước ép sát cô ta.
“Không phải m/ua lại, là thôn tính.”
“Trong thời gian cô ở trong nước để tìm tôi, cô đã bỏ mặc sự sống ch*t của công ty suốt nửa tháng.”
“Bùi Nghiên Tinh làm hỏng hợp đồng tám triệu tệ đó, dẫn đến đ/ứt g/ãy chuỗi vốn.”
“Phần cổ phần mà các cổ đông lớn rút ra, tôi đã đại diện tổng công ty tiếp quản toàn bộ.”
Tôi nhìn đồng tử đang giãn ra của cô ta, giọng lạnh như băng sương.
“Thẩm Nhược Sơ, cô không còn là bà chủ công ty nữa rồi.”
“Cô chỉ là một con n/ợ sắp phá sản mà thôi.”
Đôi chân Thẩm Nhược Sơ mềm nhũn, ngã ngồi bệt xuống đất.
Cô ta nhìn tập hồ sơ trong tay, môi r/un r/ẩy, hồi lâu không nói được câu nào.
“Điều này không thể nào.”
“Sao anh có thể đối xử với em như vậy.”
“Năm đó em đã cùng anh thức bao nhiêu đêm để viết ra bản kế hoạch kinh doanh đó.”
“Anh lấy đi rồi để tên Bùi Nghiên Tinh vào, chỉ vì cậu ta muốn có tư cách đá/nh giá ưu tú.”
Tôi đứng từ trên cao nhìn xuống cô ta.
“Tôi mạo hiểm bị thủng dạ dày để đỡ rư/ợu thay cô, giành lấy khách hàng.”
“Cô quay đầu lại liền tính hoa hồng cho Bùi Nghiên Tinh.”
“Lúc cô thiên vị, sao không nghĩ xem tôi sẽ đối xử với cô thế nào?”
Thẩm Nhược Sơ đ/au đớn ôm mặt, phát ra những tiếng nức nở tuyệt vọng.
“Trầm Uyên, em thật sự sai rồi.”
“Em bị mỡ heo che mắt rồi, c/ầu x/in anh cho em một cơ hội.”
Cô ta cố gắng bò đến ôm lấy chân tôi.
Tôi lùi lại một bước, nhìn cô ta như nhìn một đống rác.
“Đối tác do chính tay cô chọn, hậu quả cô tự gánh lấy.”
Tôi xoay người bước lên bậc thềm công ty.
Bảo vệ hai bên lập tức ngăn cản Thẩm Nhược Sơ đang cố đuổi theo.
Ánh nắng chiếu xuống những con phố ở Zurich, chói chang và rực rỡ.
Tôi hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh lẽo.
Cảm thấy những trọc khí tích tụ trong lồng ngựk suốt mười năm qua, cuối cùng cũng được trút ra sạch sẽ.
Có những mối th/ù, không cần phải gào thét.
Chỉ cần ở nơi cô ta quan tâm nhất, giáng cho cô ta một đò/n chí mạng là đủ.
Thẩm Nhược Sơ cuối cùng vẫn bị trục xuất về nước.
Vì cô ta gây rối trật tự dưới tòa nhà chi nhánh, nên bị cảnh sát Thụy Sĩ giam giữ bốn mươi tám giờ.
Visa hết hạn, cô ta bị cưỡ/ng ch/ế trục xuất.
Ngày cô ta về nước, Hoắc Minh Đình gửi cho tôi một đoạn video.
Trong video, Thẩm Nhược Sơ bị một đám nhà cung cấp đòi n/ợ vây quanh ở sân bay.
Cô ta tiều tụy, trên quần áo thậm chí còn dính những vết bẩn không biết từ đâu ra, thảm hại như một kẻ ăn mày.
Và ở vòng ngoài đám đông, tôi còn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Bùi Nghiên Tinh.
Cậu ta không còn vẻ ăn mặc gọn gàng, năng động như trước, tóc tai rối bời, sắc mặt vàng vọt.
“Bùi Nghiên Tinh đến sân bay chặn Thẩm Nhược Sơ rồi.”