Người mất ngủ không có ngày mai

Chương 8

10/08/2026 15:44

Sau khi phát hiện tôi t/ự s*t, cô ta đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm những mảnh giấy vụn tôi để lại trong nhà.

Cô ta nhìn thấy tờ giấy viết dòng chữ "thanh toán xong rồi".

Nhìn thấy chiếc áo len bị c/ắt nát.

Cuối cùng, trong ngăn bí mật của ngăn kéo, cô ta tìm thấy cuốn nhật ký này.

Bên trong không có những lời tố cáo dài dòng.

Chỉ có từng dòng ghi chép lạnh lẽo.

【Hôm nay lại nôn hai lần, Trần Lý Thư nói đi công ty, thực ra là đi m/ua bánh hạt dẻ phố Nam cho Mạnh An.】

【Cảnh sát khu vực bảo tôi ký tên. Kỹ năng diễn xuất của diễn viên quần chúng quá tệ, màu con dấu không đúng.】

【Triển lãm tranh rất thành công. Ba người họ trông rất hạnh phúc. Mình nên đi thôi.】

Mỗi một câu, đều như một lưỡi d/ao tẩm đ/ộc, đ/âm mạnh vào tim Trần Lý Thư.

Cô ta cứ tưởng mình nắm quyền kiểm soát toàn cục.

Cứ tưởng dùng một lời nói dối là có thể khiến tôi răm rắp nghe lời.

Nhưng lại không biết, tôi sớm đã như xem trò khỉ, quan sát màn kịch vụng về của họ.

Cho đến khi tự thấy gh/ê t/ởm bản thân đến mức không sống nổi nữa.

Tôi nhìn người phụ nữ đang quỳ trên mặt đất khóc lóc thảm thiết.

Trong lòng không chút gợn sóng.

Thậm chí còn thấy hơi nực cười.

"Cô Trần."

Tôi bình thản nhìn cô ta.

"Cô khóc đ/au lòng như vậy, là vì tôi ch*t rồi, không còn ai làm khán giả cho trò chơi hoang đường của các người nữa sao?"

Trần Lý Thư run lên bần bật.

Cô ta ngẩng đầu, nhìn tôi đầy hoài nghi.

"Trạch Xuyên, anh đừng nói như vậy..."

"Em thực sự hối h/ận rồi! Em thề, em sẽ không bao giờ gặp Mạnh An nữa!"

"Em sẽ đuổi hắn đi, sau này em chỉ đối xử tốt với một mình anh thôi! Anh cho em một cơ hội bù đắp cho anh được không?"

Cô ta vươn tay muốn nắm lấy tay tôi.

Tôi lạnh lùng né tránh.

"Cô Trần, có phải cô nhầm lẫn một chuyện rồi không?"

Tôi nhìn gương mặt biến dạng vì đ/au khổ của cô ta.

"Tôi không nhớ cô là ai."

"Tôi không nhớ cô x/ấu xa đến mức nào, cũng không nhớ những lời dối trá cô đã nói."

"Đối với tôi lúc này, cô chỉ là một người lạ mặt đang dây dưa không rõ ràng."

"Vì vậy, xin cô hãy thu lại sự thâm tình của mình đi."

"Tôi thấy nó rất nực cười."

Trần Lý Thư cứng đờ tại chỗ.

Đôi mắt từng dùng sự dịu dàng để che đậy những lời dối trá, giờ đây tràn ngập vẻ tuyệt vọng xám xịt.

Cô ta cuối cùng cũng hiểu ra.

Sự trừng ph/ạt thực sự không phải là màn trả th/ù đi/ên cuồ/ng.

Mà là sự phớt lờ và lãng quên triệt để.

Ngay cả tư cách chuộc tội, cô ta cũng bị tôi tước đoạt một cách tà/n nh/ẫn.

Trần Lý Thư rời khỏi b/ệnh viện như một kẻ mất h/ồn.

Những ngày tiếp theo, cô ta chọn cách tự hànhz hạz bản thân theo một kiểu khác.

Cô ta không vào phòng b/ệnh nữa.

Mà ngồi suốt ngày suốt đêm trên ghế chờ ngoài hành lang.

Qua khung cửa kính trên cửa, lặng lẽ nhìn tôi.

Hộ lý nói, cô ta đã đẩy hết việc công ty, ngay cả điện thoại của Trần lão gia cũng không nghe.

Cô ta như một con chó hoang bị vứt bỏ, cố dùng dáng vẻ đáng thương này để đổi lấy một chút thương hại của tôi.

Đáng tiếc, tôi không có hứng thú với chó hoang.

Chiều hôm nay.

Phòng b/ệnh có một vị khách không mời mà đến.

Mạnh An.

Hắn vẫn ăn mặc bóng bẩy, trên tay xách một giỏ trái cây cực kỳ đắt đỏ.

Chỉ là trên gương mặt rạng rỡ vô hại kia, lộ rõ sự bồn chồn và đố kỵ không thể che giấu.

Những ngày này Trần Lý Thư vì tôi mà mất liên lạc, mẹ tôi cũng vì chột dạ mà không dám gặp hắn.

Cái gã "họa sĩ triển vọng" vừa tổ chức xong triển lãm tranh này, đột nhiên mất hết chỗ dựa, cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa.

"Anh Trạch Xuyên."

Hắn đặt giỏ trái cây mạnh xuống tủ đầu giường.

Nhìn tôi từ trên cao xuống.

"Nghe nói anh vì muốn ép Lý Thư về nhà mà đến th/uốc ngủ cũng uống rồi sao?"

"Giờ còn bày ra trò mất trí nhớ nữa à?"

Tôi tựa vào gối, đá/nh giá người đàn ông này.

Trong đầu không có bất kỳ ký ức nào về hắn.

Nhưng cái mùi trà xanh nồng nặc đầy tính áp bức trên người hắn khiến tôi vô cùng khó chịu.

"Anh là ai?" Tôi hỏi một cách nhạt nhẽo.

Mạnh An cười khẩy.

"Đừng giả vờ nữa Văn Trạch Xuyên. Anh tưởng anh giả mất trí nhớ là Lý Thư sẽ quay về bên anh sao?"

"Chiêu này của anh cũ rích rồi!"

Hắn tiến sát mép giường, hạ thấp giọng, lời lẽ đầy nọc đ/ộc.

"Tôi nói cho anh biết, Lý Thư căn bản không hề yêu anh!"

"Ba năm nay, đêm nào cô ấy ngủ bên cạnh anh, trong lòng cũng chỉ nghĩ đến tôi!"

"Anh còn không bằng cả mẹ nuôi, mẹ nuôi thà giả làm tội phạm cải tạo cũng phải bảo vệ tôi!"

"Anh chỉ là một món đồ thừa thãi vô dụng!"

Hắn cố dùng những lời này để kích động tôi.

Cố x/é nát lớp vỏ bọc "mất trí nhớ" của tôi.

Tôi nhìn gương mặt hơi vặn vẹo vì đố kỵ của hắn.

Đột nhiên mỉm cười.

Tôi vươn tay nhấn chuông gọi y tá ở đầu giường.

Chưa đầy nửa phút.

Y tá và bảo vệ còn chưa kịp đến, cánh cửa đã bị người bên ngoài đạp mạnh một cú văng ra.

Trần Lý Thư như một cơn bão lao vào trong.

Cô ta túm lấy cổ áo Mạnh An, ném hắn mạnh bạo vào tường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết Mạt

Chương 7
Ngày Tử Dương Hầu Thẩm Hành tới phủ hạ sính lễ cho ta, trưởng tỷ từ trên lưng ngựa ngã xuống, y phục xộc xệch rơi thẳng vào lòng hắn. Thẩm Hành cởi áo bào trên người khoác lên che thân nàng, giữa bao ánh mắt của thiên hạ mà bế nàng vào tận khuê phòng. Trưởng tỷ rơi lệ nói danh tiết của mình đã mất, suốt ba ngày không ăn không uống, gầy rộc đi trông đến thê lương. Phụ thân và mẫu thân lo lắng khôn cùng, khẩn cầu Thẩm Hành đổi ý cưới trưởng tỷ làm vợ. Mẫu thân sợ ta gây chuyện, hạ lệnh giam lỏng ta trong phòng. Mãi tới khi trưởng tỷ cùng Thẩm Hành thành thân, bà mới thả ta ra. Bà nắm lấy tay ta, an ủi rằng: "Chẳng lẽ con đành lòng nhìn tỷ tỷ của con chết đi sao? Ngày khác, mẫu thân sẽ tìm cho con một mối nhân duyên tốt hơn là được." Ta lặng lẽ đẩy tay bà ra: "Chẳng dám làm phiền mẫu thân bận lòng." Tân đế chẳng mấy chốc sẽ đăng cơ. Người đã nói với ta, muốn phong ta làm quý phi được sủng ái nhất.
Cổ trang
Ngôn Tình
1
A Kiều Chương 7