Trong viện lặng đi một lát, ngay sau đó bùng lên một tràng cười nhạo.
Tạ Bảo Châu cười đến mức không đứng thẳng nổi.
"Người đã ch/ôn xuống bãi tha m/a mà còn sống được sao?"
"Vậy ngươi gọi hắn đến đây đi!"
"Ta muốn xem thử, một tên khốn cùng bò ra từ đống x/ác ch*t, liệu có c/ứu được ngươi không!"
Phụ thân nghe tiếng chạy đến, vừa vặn nghe được câu này.
Ông đinh ninh rằng ta cố ý dùng người ch*t để hù dọa Tạ Bảo Châu, bèn hạ lệnh cho người nhấn ta xuống nền đ/á vụn, bắt quỳ suốt hai canh giờ.
Đến tận khi đêm đã khuya, ta mới được A Quỳ dìu về phòng.
Nàng vừa lau m/áu trên đầu gối ta, vừa lau nước mắt.
"Tiểu thư, Thất Thập Tam rốt cuộc là ai?"
"Một tên khốn cùng n/ợ ta tiền m/ua qu/an t/ài."
"Vậy hắn sống ở đâu?"
Ta nhét mảnh vụn thẻ gỗ còn sót lại vào trong phong thư, rồi vẽ một con rùa mất tai lên bìa.
Đây là ký hiệu ta và Thất Thập Tam đã ước hẹn.
"Mang thư đến tiệm qu/an t/ài ở phía tây thành."
Sáng sớm hôm sau, gã tiểu nhị đi gửi thư vừa lăn vừa bò trở về.
"Tiểu thư, bên đó có lời hồi đáp rồi."
"Thất Thập Tam nói, bảo kẻ đ/ập vỡ thẻ gỗ hãy đợi đó."
"Hắn sẽ tự mình đến cửa để chuộc."
Tạ Bảo Châu nghe tin Thất Thập Tam sắp đến, không những không sợ mà ngược lại còn thấy hứng thú.
Nàng ta sai người chuẩn bị hai thùng m/áu chó đen trước cửa phủ, lại gọi thêm hơn mười hộ viện khỏe mạnh.
"Đợi tên khốn đó đến, trước tiên hãy tạt hắn một thân m/áu chó, rồi đá/nh g/ãy chân."
"Tránh để trên người hắn mang tử khí, làm bẩn ngưỡng cửa phủ Hầu."
Mẫu thân chỉ quở trách nàng ta một câu nghịch ngợm.
Nhưng quay đầu lại đã hạ lệnh cho người dùng lá ngải c/ứu xông khắp phủ Hầu ba lần.
Cứ như thể Thất Thập Tam thật sự là á/c q/uỷ nào đó bò lên từ nấm mồ vậy.
Ta lười chẳng buồn để tâm.
Cái x/ác nữ ở phía nam thành ch*t một cách kỳ lạ, ta đã hứa với nàng ấy, không thể để nàng ấy ch/ôn cất một cách mờ ám được.
Ta vừa thu dọn xong hòm nghiệm thi, Tạ Bảo Châu đã dẫn người chặn cửa viện.
"Muội muội lại muốn đi gặp người ch*t sao?"
"Tránh ra."
"Cha đã nói, từ nay về sau ngươi không được phép bước ra khỏi phủ Hầu nửa bước."
Ta lách qua người nàng ta đi ra ngoài.
Nàng ta bất chợt túm lấy d/ao nghiệm thi của ta, xoay tay tự rạ/ch một đường vào lòng bàn tay mình.
Trong khoảnh khắc m/áu tươi trào ra, nàng ta thét lên rồi ngã nhào xuống đất.
Ngay giây tiếp theo, Tạ Lâm Chu xông vào cửa.
Nhìn thấy nàng ta đầy tay m/áu, huynh ấy giơ chân đạp thẳng vào bụng ta.
Ta đ/ập mạnh vào góc bàn, đ/au đến mức trước mắt tối sầm lại.
"Tạ Trường Ninh, ngươi đi/ên rồi sao?"
Ta vịn bàn đứng dậy.
"Con d/ao là do chính nàng ta cầm."
"Ca ca đừng trách muội muội."
Tạ Bảo Châu khóc lóc thu mình vào lòng huynh ấy.
"Nàng nói muội hủy đi bài vị của Thất Thập Tam, đợi người đàn ông đó đến, sẽ để hắn lôi muội đến bãi tha m/a."
Sắc mặt Tạ Lâm Chu hoàn toàn sa sầm.
"Một gã đàn ông hoang dã lai lịch bất minh, mà cũng dám đe dọa đích nữ phủ Hầu sao?"
Huynh ấy chộp lấy hòm nghiệm thi của ta, đ/ập mạnh xuống đất.
Kim bạc, lọ th/uốc và d/ao nhỏ vương vãi khắp nơi.
Vẫn chưa hả gi/ận, huynh ấy giẫm g/ãy con d/ao ngắn ta vẫn thường dùng.
Con d/ao đó là do chính tay Thất Thập Tam mài cho ta.
Năm đó khi ta nhặt được hắn ở bãi tha m/a, trên người hắn có bảy vết thương, vết sâu nhất nằm ngay ngựk.
Ta dùng d/ao thái rau để khoét th!t thối cho hắn, đ/au đến mức hắn suýt chút nữa ch*t thêm lần nữa tại chỗ.
Sau khi vết thương lành, hắn không biết tìm đâu ra một khối sắt tốt, mài suốt bảy ngày bảy đêm để làm cho ta con d/ao ngắn này.
Hắn nói nếu ta còn dùng d/ao thái rau để c/ứu người, hắn thà tự mình bò về m/ộ mà nằm còn hơn.
Ta nhặt con d/ao g/ãy lên, lồng ngựk lạnh buốt.
"Tạ Lâm Chu."
"Sau này nếu ngươi có ch*t ngang đường, ta cũng sẽ không thu x/ác cho ngươi đâu."
Sắc mặt huynh ấy tái nhợt, rồi lập tức thẹn quá hóa gi/ận.
"Người đâu, nh/ốt nó vào phòng củi!"
Khi ta bị lôi đi, Tạ Bảo Châu ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng.
"Đợi Thất Thập Tam đến, ta sẽ nói với hắn là ngươi đã ch*t rồi."
"Ngươi đoán xem, hắn có dám vì ngươi mà xông vào phủ Hầu không?"
Trong phòng củi không có than, cũng chẳng có chăn đệm.
Ta bị lạnh suốt một đêm, ngày hôm sau liền phát sốt cao.
A Quỳ lén lút đến đưa cơm cho ta, còn mang về một tin tức.
"Tiểu thư, Vĩnh An Bá thế tử đến rồi."
Bùi Hoài An là vị hôn phu của ta.
Trước kia hắn chê ta chạm vào người ch*t, không cho phép ta đến gần hắn trong phạm vi ba bước sau khi đã tiếp xúc với th* th/ể.
Nay, hắn lại ngồi cùng Tạ Bảo Châu trong gác ấm, tự tay băng bó vết thương trên lòng bàn tay nàng ta.
Khi ta bị dẫn đến đó, hắn thậm chí còn không buồn nhìn lấy ta một cái.
"Tạ Trường Ninh, ngươi tính tình thâm đ/ộc, danh tiếng thối nát."
"Mối hôn sự này, hủy đi thôi."
Hắn ném hôn thư vào chậu than.
Lưỡi lửa lập tức cuộn lấy nó.
Ta nhìn một hồi, bỗng nhiên mỉm cười.
"Ngươi cười cái gì?"
"Cười vì cuối cùng ngươi cũng làm được một việc ra h/ồn."
"Ngươi!"
Bùi Hoài An tức đến mức mặt mày xanh mét.
Tạ Bảo Châu lại dịu dàng ngăn hắn lại.
"Thế tử đừng gi/ận."
"Muội muội đã có người khác trong lòng, hủy hôn cũng là tác thành cho muội ấy thôi."
Nàng ta cố ý nâng cao giọng.
"Nghe nói người đàn ông đó không tên không họ, là kẻ nhặt được từ bãi tha m/a về sao?"