Sau khi tôi ch*t, Diêm Vương đón tôi xuống địa phủ và yêu cầu tôi đá/nh giá dịch vụ lần này.
Ai nấy đều cho năm sao, cảm ơn ngài vì đã không thu h/ồn sớm, để họ được tận hưởng cuộc đời thêm chút nữa.
Tôi chỉ cho một sao.
Lý do là: 【Ch*t quá muộn.】
Cả địa phủ lập tức chấn động.
Diêm Vương sầm mặt lôi tôi đến trước điện:
“Tuổi thọ dương gian của ngươi mới mười tám năm, mà còn chê sống lâu sao?”
Tôi lắc đầu.
“Sau khi được đón về hào môn, tôi đã ch*t bảy lần rồi.”
“Nhưng lần nào họ cũng c/ứu tôi sống lại, bảo rằng tôi không có tư cách để ch*t.”
Diêm Vương lật sổ sinh tử.
Con trai ruột thất lạc của nhà họ Lục, trên có cha mẹ và năm người chị, dưới có em nuôi Lục Trạch Vũ.
Ngồi xe sang, ở biệt thự, hưởng gia sản trăm tỷ.
Diêm Vương cười lạnh:
“Cấu hình như thế này mà còn dám đá/nh giá x/ấu ta?”
“Ta phải mượn x/ác hoàn h/ồn, đích thân đi xem thử!”
Ngài ấy túm lấy linh h/ồn tôi.
“Nếu ngươi nói dối, thì hãy đổi một sao này thành năm sao, rồi viết thêm tám nghìn chữ đá/nh giá tốt!”
Giây tiếp theo, ngài ấy biến thành dáng vẻ của tôi rồi mở mắt.
Nhưng mẹ tôi lại giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt ngài ấy:
“Đã bảo là nó giả ch*t mà!”
......
Diêm Vương ôm mặt, đờ người ra suốt ba giây.
Suốt mấy nghìn năm qua, phàm nhân nào thấy ngài mà chẳng quỳ rạp xuống c/ầu x/in?
Đáy mắt ngài lập tức bốc hỏa, vừa định phát tác thì nhận ra mình không còn chút sức lực nào.
Lúc này mới nhớ ra đang dùng cơ thể của tôi, hoàn toàn không có thần lực.
Trong lúc ngài còn đang ngẩn ngơ, cha tôi bước tới, lạnh lùng nói:
“Chỉ là bảo con xuống hồ bơi tìm khuy măng sét cho Tiểu Vũ thôi mà, có cần thiết phải lấy mạng mình ra làm trò đùa không?”
Lục Trạch Vũ nấp sau lưng chị cả, giọng khàn khàn:
“Đều tại em, không nên làm mất chiếc khuy măng sét cha tặng.”
“Nếu anh không muốn giúp em thì cứ nói thẳng, không cần phải dùng cách này để dọa mọi người.”
Chị cả lập tức che chở cho cậu ta.
“Tiểu Vũ, chuyện này không liên quan đến em.”
Nói xong, chị ta lại nhìn về phía giường b/ệnh với vẻ chán gh/ét.
“Lục Xuyên, em lớn lên ở vùng núi, không ai dạy em quy củ, chúng ta có thể dạy từ từ.”
“Nhưng em không thể cứ không vừa ý là dùng cái ch*t để ép cả nhà xoay quanh mình được.”
Chị hai cũng cười nhạt.
“Tiểu Vũ chỉ nhờ em giúp một việc nhỏ, thế mà em lại giả vờ ch*t đuối để làm lo/ạn vào b/ệnh viện.”
“Đúng là quen thói hoang dã bên ngoài, không có lấy một chút giáo dục nào.”
Diêm Vương biết việc tôi ch*t là thật, ngài há miệng, có lẽ là muốn ch/ửi thề.
Nhưng mẹ tôi đã nắm tay Lục Trạch Vũ quay người rời đi.
“Con cứ ở đây mà tự kiểm điểm đi.”
“Khi nào học được cách hiểu chuyện như Tiểu Vũ, lúc đó hãy về nhà.”
Sau khi họ rời khỏi phòng b/ệnh, xe thức ăn được đẩy vào.
Cháo hải sâm, cá hấp, sườn hầm mềm nhừ, bày biện đầy cả bàn.
Sắc mặt Diêm Vương dịu lại đôi chút, nhìn về phía bàn ăn.
“Ừm, tuy đá/nh người là không đúng.”
“Nhưng nhân gian có câu, thương cho roj cho vọt, gh/ét cho ngọt cho bùi.”
“Họ chịu c/ứu con, còn chuẩn bị cơm ngon thế này, chắc chắn trong lòng vẫn có con!”
Tôi đờ đẫn gật đầu.
“Có lẽ vậy.”
Ngài gắp một miếng sườn bỏ vào miệng, mắt lập tức sáng rực.
“Đồ ăn nhân gian bây giờ lại ngon thế này sao!”
Ngài nhồi nhét mấy miếng liền, rồi nói năng không rõ ràng mà dạy dỗ tôi:
“Cái thằng nhóc này đúng là không biết tốt x/ấu.”
“Ở biệt thự, ăn sơn hào hải vị, lại có nhiều người quản lý thế này.”
“Thế mà còn chê ch*t quá muộn?”
Tôi nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của ngài, khẽ nhắc nhở:
“Diêm Vương đại nhân.”
“Nếu là tôi, tôi sẽ không ăn nữa đâu.”
Diêm Vương không để tâm, liếc nhìn tôi:
“Ý gì?”
Giây tiếp theo, một tiếng rè rè chói tai đột ngột vang lên.
Cơ thể Diêm Vương cứng đờ.
Ngài lăn từ trên giường xuống, hai tay siết ch/ặt lấy cổ mình.
“Cái quái gì thế này!”
Luồng điện truyền đến từng đợt.
Ngài bị gi/ật đến mức lộn nhào, trán đ/ập mạnh vào tủ, sắc mặt tức thì tái mét.
Cho đến khi luồng điện dừng lại, ngài mới r/un r/ẩy đưa tay sờ lên cổ mình.
Ở đó đang thắt ch/ặt một chiếc vòng cổ bằng da.
Đúng lúc đó, cửa phòng b/ệnh bị đẩy ra.
Mẹ tôi dẫn Lục Trạch Vũ bước vào, tay cầm chiếc điều khiển từ xa, ánh mắt đầy vẻ thất vọng.
“Vừa nãy mẹ xem camera thấy rõ mồn một.”
“Miếng cơm đầu tiên, con chỉ nhai có ba lần đã nuốt.”
“Ngồi không ra dáng ngồi, ăn không ra dáng ăn! Đúng là không có quy củ!”
“Nhà họ Lục chúng ta không có loại con trai như con!”
Diêm Vương chống tay lên mép giường, mặt đen sầm lại.
Mẹ tôi cười lạnh.
“Mẹ cố tình bảo người mang những món này đến, chính là muốn xem con có rút được bài học nào không.”
“Kết quả là con vẫn làm mẹ thất vọng.”
“Đúng là loại giống hoang từ núi về, chó không bao giờ bỏ được thói ăn phân!”
Diêm Vương đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt u ám đ/áng s/ợ.
“Cái thứ gì mà mụ dám thắt lên cổ ta hả?”