Những người giúp việc xung quanh nhìn bóng đen trên không trung đầy kinh hãi, bắt đầu bàn tán xì xào.

“Đây... đây là cái gì?”

“Chẳng lẽ thực sự gặp m/a rồi sao?”

Mẹ nghe thấy những lời này, lập tức thẹn quá hóa gi/ận.

Dù không thể cử động, miệng bà vẫn m/ắng nhiếc gay gắt:

“Đều tại thằng con phá gia chi tử không học hành tử tế này là Lục Xuyên!”

“Suốt ngày không học được cái gì tốt, không biết đã chiêu dụ thứ bẩn thỉu nào về đây!”

Chị cả nghiến răng phụ họa:

“Nó lớn lên ở vùng núi, ai biết đã học được bao nhiêu tà thuật q/uỷ quái!”

“Chắc chắn là nó cố tình triệu hồi để hại chúng ta!”

Chị hai cũng phẫn nộ:

“Sớm biết nó đen đủi như vậy, lúc đầu đã không đón nó về!”

Các chị khác cũng thi nhau đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.

Lúc này, bố cuối cùng cũng sầm mặt xuống.

Ông nhìn chằm chằm vào Diêm Vương trên không trung, bày ra uy nghiêm của chủ gia đình, quát lớn:

“Ngươi rốt cuộc là con q/uỷ dữ phương nào?”

“Dám xông vào nhà họ Lục, gây họa nhân gian!”

“Ngươi không sợ Diêm Vương biết được sẽ đày ngươi xuống mười tám tầng địa ngục sao?”

Diêm Vương nghe xong, cười lạnh một tiếng.

Ngài giơ tay, khẽ vung về phía hư không.

Trong chớp mắt, âm phong nổi lên.

Một vết nứt đen ngòm x/é toạc giữa không trung, vô số tiền giấy xoay tròn rơi xuống.

Ngay sau đó, một vị Phán quan mặc quan bào, tay cầm Sổ Sinh Tử dẫn đầu hàng chục q/uỷ sai từ trong vết nứt bước ra.

Ánh mắt đám người nhà họ Lục lập tức bùng lên tia hy vọng.

Bố tôi lên tiếng trước:

“Phán quan đại nhân, ngài đến đúng lúc lắm!”

“Ở đây có một con q/uỷ dữ mạo danh Diêm Vương, xông vào nhà họ Lục làm hại người, mau bắt nó lại!”

Mẹ cũng vội vàng phụ họa:

“Đúng là nó!”

“Nó không biết dùng tà thuật gì mà khiến chúng tôi không thể cử động!”

“Con trai tôi từ nhỏ không hiểu chuyện, chắc chắn cũng bị nó mê hoặc nên mới giả thần giả q/uỷ dọa người nhà!”

Chị cả nghiến răng nói:

“Con q/uỷ này còn dám khẳng định Lục Xuyên đã ch*t, rõ ràng là đang nguyền rủa người sống!”

Chị hai cũng đỏ mặt quát m/ắng:

“Phán quan đại nhân, tuyệt đối không được tha cho nó!”

“Tốt nhất là đày nó xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Phán quan lại chẳng buồn liếc nhìn họ lấy một cái.

Ông bước nhanh tới trước mặt Diêm Vương, vén quan bào, quỳ rạp xuống.

Các q/uỷ sai phía sau cũng đồng loạt cúi đầu.

“Thuộc hạ tham kiến Diêm Vương đại nhân!”

“Diêm Vương đại nhân, vụ án Lục Xuyên ch*t oan, nhân chứng vật chứng đều đủ cả, nên xét xử thế nào ạ?”

Không gian xung quanh lập tức rơi vào tĩnh lặng ch*t chóc.

Biểu cảm trên mặt bố tôi đông cứng lại.

Mẹ trợn tròn mắt, đôi môi r/un r/ẩy một lúc lâu mới thốt ra được một câu:

“Diêm... Diêm Vương đại nhân?”

Chị cả đi/ên cuồ/ng đảo mắt, nhìn chằm chằm vào vị Phán quan đang quỳ trên mặt đất.

“Không thể nào!”

“Rõ ràng là trò q/uỷ của Lục Xuyên!”

“Sao nó có thể... sao nó có thể là Diêm Vương đại nhân!”

Nhưng giọng chị ta đã r/un r/ẩy rõ rệt.

Những người chị vừa nãy còn tỏ ra chính nghĩa, giờ đây ai nấy đều tái mét mặt mày, không thể tin nổi nhìn Diêm Vương.

Chỉ có chị năm như vừa nghĩ ra điều gì đó.

Chị ta khó khăn nuốt nước bọt, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

“Nếu ông ấy thực sự là Diêm Vương...”

“Vậy chẳng phải có nghĩa là, Lục Xuyên nó...”

Những lời còn lại, chị ta dù thế nào cũng không thể thốt ra.

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía hồ nước.

Th* th/ể của tôi vẫn nằm lặng lẽ ở đó.

Sắc mặt xanh xao, toàn thân ch/áy đen, mái tóc ướt sũng dính vào bên mặt.

Chiếc vòng cổ trên cổ vẫn đang bốc lên làn khói trắng nhạt.

Những cơn co gi/ật do dòng điện gây ra vừa nãy đã dừng hẳn, lồng ngựk không còn chút phập phồng.

Mẹ nhận ra điều gì đó, trong lòng lần đầu tiên nảy sinh cảm giác hoảng lo/ạn.

“Tiểu Xuyên...?”

Chị cả cũng sốt sắng đảo mắt.

“Tiểu Xuyên, em mau tỉnh lại đi!”

“Đừng dọa chúng ta nữa!”

Các chị mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

“Không... không, chắc chắn nó vẫn đang giả vờ...”

“Nó giỏi nhất là giả ch*t để lừa chúng ta mà...”

Tôi lơ lửng cạnh th* th/ể, nghe họ phủ nhận hết lần này đến lần khác, trái tim nhói lên từng hồi đ/au đớn.

Hóa ra cho đến khi tôi ch*t, họ vẫn nghĩ tôi đang giả vờ.

Lúc này, Diêm Vương vung tay, giọng nói lạnh lẽo không chút độ ấm.

“Tất cả những kẻ liên quan đến vụ án này, không chừa một ai, áp giải về địa phủ chịu tội!”

“Tuân lệnh!”

Phán quan đứng dậy, q/uỷ sai lập tức vung xích trói h/ồn.

Giây tiếp theo, mọi người xuất hiện trong Diêm La Điện lạnh lẽo.

Ngay khoảnh khắc xiềng xích rơi xuống, cả nhà họ Lục cuối cùng cũng khôi phục khả năng cử động.

Mẹ lảo đảo một bước, ngẩng đầu nhìn thấy Diêm Vương đang ngồi cao trên điện, cuối cùng cũng hiểu đây không phải là trò lừa bịp.

Tôi thực sự đã ch*t rồi.

Sắc m/áu trên mặt bà tan biến trong chớp mắt, bà quỳ sụp xuống đất.

“Diêm Vương đại nhân!”

“C/ầu x/in ngài nhất định phải điều tra rõ vụ án này!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết Mạt

Chương 7
Ngày Tử Dương Hầu Thẩm Hành tới phủ hạ sính lễ cho ta, trưởng tỷ từ trên lưng ngựa ngã xuống, y phục xộc xệch rơi thẳng vào lòng hắn. Thẩm Hành cởi áo bào trên người khoác lên che thân nàng, giữa bao ánh mắt của thiên hạ mà bế nàng vào tận khuê phòng. Trưởng tỷ rơi lệ nói danh tiết của mình đã mất, suốt ba ngày không ăn không uống, gầy rộc đi trông đến thê lương. Phụ thân và mẫu thân lo lắng khôn cùng, khẩn cầu Thẩm Hành đổi ý cưới trưởng tỷ làm vợ. Mẫu thân sợ ta gây chuyện, hạ lệnh giam lỏng ta trong phòng. Mãi tới khi trưởng tỷ cùng Thẩm Hành thành thân, bà mới thả ta ra. Bà nắm lấy tay ta, an ủi rằng: "Chẳng lẽ con đành lòng nhìn tỷ tỷ của con chết đi sao? Ngày khác, mẫu thân sẽ tìm cho con một mối nhân duyên tốt hơn là được." Ta lặng lẽ đẩy tay bà ra: "Chẳng dám làm phiền mẫu thân bận lòng." Tân đế chẳng mấy chốc sẽ đăng cơ. Người đã nói với ta, muốn phong ta làm quý phi được sủng ái nhất.
Cổ trang
Ngôn Tình
1
A Kiều Chương 7