“Hình ph/ạt chưa mãn, vĩnh viễn không được đầu th/ai!”
Diêm Vương khép hồ sơ lại, nhìn đám người nhà họ Lục đang quỳ dưới điện.
“Tuổi thọ dương gian của các ngươi chưa tận, tạm thời không thể ở lại địa phủ.”
Dứt lời, mấy tên q/uỷ sai đồng loạt vung xích trói h/ồn.
Bố mẹ và năm người chị còn chưa kịp mở miệng đã bị một luồng ánh sáng trắng nuốt chửng.
Khi mở mắt ra lần nữa, họ đã trở về biệt thự nhà họ Lục.
Lửa bên hồ đã tắt từ lâu.
Th* th/ể tôi được phủ khăn trắng, nằm lặng lẽ ở đó.
Mẹ lao đến ôm lấy tôi, khóc đến mức suýt ngất đi.
Nhưng dù bà có gào thét thế nào, tôi cũng không bao giờ mở mắt nữa.
Sau đám tang, nhà họ Lục hoàn toàn thay đổi.
Mẹ tự nh/ốt mình trong phòng giám sát, trích xuất tất cả video trong bốn năm tôi trở về nhà.
Bà xem từng đoạn một, bắt đầu từ ngày đầu tiên.
Trong hình, mỗi lần tôi đi ngang qua nhà bếp đều dừng lại, nhưng chưa bao giờ mở được cửa tủ lạnh.
Mỗi lần đi đến trước thang máy, tôi cũng chỉ lặng lẽ đi vòng qua lối đi của người giúp việc.
Khi vòng cổ phát điện, tôi theo bản năng quỳ xuống, ôm cổ không ngừng c/ầu x/in.
“Mẹ ơi, đ/au quá...”
“C/ầu x/in mẹ đừng gi/ật điện nữa...”
“Con sau này nhất định sẽ nghe lời...”
Nhưng mẹ lúc đó chỉ lạnh lùng m/ắng tôi giả vờ giả vịt.
Còn bây giờ, bà trích xuất lịch sử ghi lại của chiếc điều khiển, mới phát hiện ra Lục Trạch Vũ đã lén điều chỉnh điện áp lên mức cao nhất.
Mà bà, lại chưa từng tin tôi lấy một lần.
Trên màn hình, tôi bị gi/ật đến sùi bọt mép, ngón tay cào cấu đi/ên cuồ/ng xuống đất.
Lục Trạch Vũ đứng ngoài khung hình, cười nói với mẹ:
“Anh trai lại đang giả vờ đáng thương rồi.”
Thế là mẹ như bị m/a xui q/uỷ khiến, lại nhấn nút lần nữa.
Đến đây, mẹ đột nhiên giơ tay, giáng cho mình một cái t/át thật mạnh.
“Hồ đồ!”
“Sao mình có thể hồ đồ đến thế này!”
Bà đá/nh mình hết cái này đến cái khác, cho đến khi khóe miệng chảy m/áu.
Cuối cùng, bà ôm lấy màn hình lạnh lẽo, khóc gọi tên tôi.
“Tiểu Xuyên, là mẹ sai rồi.”
“Người đáng ch*t là mẹ đây này!”
Nhưng tôi của bây giờ, đã không còn nghe thấy gì nữa.
Sau khi về nhà, chị cả cứ mãi nhớ lại những lời tôi nói khi chui ra từ lỗ chó.
“Tôi căn bản không có quyền truy cập.”
Lúc đó chị chỉ nghĩ tôi đang lấy lòng thương hại.
Nhưng khi chị đăng nhập vào hệ thống quản lý, cả người lập tức cứng đờ.
Quyền khách mời của tôi đã hết hạn từ bốn năm trước.
Suốt bốn năm trời, tôi chưa từng có lấy một lần tư cách bước qua cửa chính.
Đêm đó, tôi cũng không phải cố tình trốn trong chuồng chó để diễn kịch.
Mà là chính tay họ nh/ốt tôi vào đó.
Rồi sau khi lửa ch/áy, họ lại đứng bên ngoài ép một người không có quyền truy cập phải tự mở cửa.
Chị cả ngồi bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm không ngừng:
“Những lời nó nói đều là thật...”
“Mỗi lời nó nói đều là sự thật...”
“Mình đã làm cái gì thế này...”
Sau đó, ngày nào chị cũng túc trực bên cạnh cửa chính.
Thấy có người đi qua, chị lập tức bò dậy mở cửa.
“Tiểu Xuyên về rồi!”
“Chị mở cửa cho em!”
Nhưng người ngoài đều nhìn chị như nhìn một kẻ đi/ên.
Chị hai tìm ra lịch sử trò chuyện vào ngày tôi bị viêm ruột thừa.
Chị ba tìm thấy công tắc kho lạnh đã bị dán ch*t.
Chị tư làm rõ mọi sự oan ức và chân tướng.
Chị năm thì ôm di ảnh của tôi, lặp đi lặp lại lời xin lỗi.
Bố đuổi việc tất cả người giúp việc trong nhà, quyên góp phần lớn tài sản của nhà họ Lục.
Những năm sau đó, nhà họ Lục không bao giờ còn một bữa cơm đoàn viên.
Mẹ u uất thành b/ệnh, là người ra đi đầu tiên.
Bố sau khi xử lý xong quỹ từ thiện mang tên tôi, cũng đổ b/ệnh ngay trước m/ộ tôi.
Các chị cũng tiêu tốn quãng đời còn lại trong nỗi ân h/ận vô tận.
Sau khi ch*t, họ lập tức lao đến Diêm La Điện.
“Diêm Vương đại nhân!”
“Tiểu Xuyên đâu rồi?”
“C/ầu x/in ngài hãy nói cho chúng tôi biết, nó đã đi đâu?”
Họ, ai nấy đều đỏ hoe mắt:
“Chúng tôi biết sai rồi.”
“Kiếp sau, chúng tôi nhất định sẽ yêu thương nó thật tốt!”
“Sẽ không để bất cứ ai b/ắt n/ạt nó nữa!”
Diêm Vương lật Sổ Sinh Tử, cười lạnh một tiếng.
“Kiếp sau?”
Ngài giơ tay vung lên.
Giữa không trung hiện ra một hình ảnh.
Một cậu bé đáng yêu đang ngồi trước bàn ăn.
Cha mẹ trẻ tuổi mỗi người một bên gắp thức ăn cho cậu, một người chị đứng phía sau bảo vệ, sợ cậu ngồi không vững.
Cậu chỉ cần ho một tiếng, cả nhà đã lo lắng vây quanh.
Cậu bé bị chọc cười khúc khích.
Gương mặt đó, giống hệt tôi ngày bé.
Diêm Vương thản nhiên thu màn sáng lại.
“Nó đã đầu th/ai từ lâu rồi.”
“Kiếp này, nó có cha mẹ yêu thương, cũng có những người chị thực sự yêu thương nó.”
“Còn về phần các ngươi.”
Cửa điện ầm ầm mở ra, mấy tên Ngưu Đầu Mã Diện kéo xích sắt đi vào.
Diêm Vương lạnh lùng nhếch môi.