Mẹ tôi bị b/ệnh tim, nhập viện ICU và cần phẫu thuật gấp, nhưng chồng tôi - người duy nhất đủ trình độ để cầm d/ao mổ - lại kiên quyết không chịu ưu tiên cho bà.
“Cho mẹ em chen ngang, vậy mạng sống của những người xếp hàng đúng quy trình không phải là mạng người sao?”
“Đường Tự, sao em và mẹ em lại có thể ích kỷ như vậy!”
Chồng tôi, Phương Tri An, đứng trên đỉnh cao đạo đức mà nói năng hùng h/ồn.
Thế mà quay lưng lại, anh ta liền đi phẫu thuật tim cho con chó của cô bạn thanh mai trúc mã.
Tôi đuổi theo đòi lời giải thích, anh ta liếc nhìn tôi đầy thiếu kiên nhẫn, lạnh lùng lên tiếng.
“Đây là công việc làm thêm bình thường, nếu không, hay là để mẹ em cũng đến b/ệnh viện thú y mà đăng ký?”
Bàn tay đang nắm lấy vạt áo anh ta bỗng chốc buông thõng.
Phương Tri An hài lòng mỉm cười, theo thói quen véo má tôi.
“Ngoan, thế mới đúng chứ, làm việc gì cũng phải có trước có sau, phải biết giữ quy tắc.”
Được, tôi giữ quy tắc.
Tôi rút con d/ao từ trong túi ra, mỉm cười nhìn anh ta.
“Nếu bị thương chí mạng, theo quy tắc, sẽ lập tức được sắp xếp phẫu thuật, đúng không?”
Phương Tri An hơi ngẩn người, “Đúng.”
Giây tiếp theo, con d/ao cắm phập vào ngựk tôi, m/áu tươi b/ắn tung tóe.
“Lập tức sắp xếp phẫu thuật, lấy trái tim của tôi… thay cho mẹ tôi!”
……
“Tự Tự!”
Tôi ngã vào vòng tay Phương Tri An, anh ta ôm lấy tôi, cơ thể run lên bần bật.
“Người đâu! Mau gọi người!”
Đó là lần đầu tiên trong mười năm quen biết Phương Tri An, tôi thấy anh ta mất kiểm soát đến vậy.
Kinh hãi, luống cuống, gấp gáp…
Khi nhắm mắt lại, tôi nghĩ, thế này thì mẹ cuối cùng cũng được c/ứu rồi.
Trong thời gian hôn mê, tôi như trải qua một giấc mơ dài.
Tôi mơ thấy Phương Tri An tỏ tình với mình, mơ thấy anh dịu dàng hứa hẹn với tôi cả đời cả kiếp, mơ thấy anh nói.
“Tự Tự, anh sẽ chăm sóc mẹ em như mẹ ruột của mình.”
Nhưng tất cả những điều này đều sụp đổ ngay khoảnh khắc cô bạn thanh mai trúc mã của anh trở về nước.
“Không! Đừng!” Tôi k/inh h/oàng hét lên, căn phòng b/ệnh nồng nặc mùi th/uốc sát trùng trống rỗng, chỉ có một mình tôi.
Trái tim trong lồng ngựk vẫn đ/ập khỏe mạnh.
Phương Tri An không thay tim cho tôi?
Vậy nên, có phải anh ta đã ưu tiên phẫu thuật cho mẹ tôi rồi không?
Tôi chật vật xuống giường, chạy bộ đến ICU, mẹ vẫn nằm trên giường với gương mặt không chút huyết sắc.
Sao có thể chứ?
“B/ệnh nhân trong này, gần đây có được sắp xếp phẫu thuật tim không?” Tôi vội vàng kéo y tá đi ngang qua.
Cô ấy lật b/ệnh án, lắc đầu tiếc nuối.
“Không, ca phẫu thuật tim của bà Đường theo lịch trình vẫn là một tháng nữa.”
Tại sao…
Chẳng lẽ mạng của tôi cũng không đổi được một lần phá lệ của Phương Tri An sao?
Trái tim chợt trống rỗng.
Phần bụng dưới bỗng dưng ập đến cơn đ/au nhói khó chịu.
Khi tôi mặc đồ b/ệnh nhân về nhà tìm Phương Tri An.
Anh ta đang hầm canh gà cho tôi trong bếp.
Nhìn thấy tôi, anh ta rõ ràng sững sờ.
“Tự Tự?”
“Tại sao không thay tim của tôi cho mẹ tôi? Tại sao không ưu tiên phẫu thuật cho mẹ tôi?”
Phương Tri An hơi nhíu mày, đậy nắp nồi đất lại.
Thở dài nhìn đôi chân trần của tôi.
Anh bế thốc tôi lên đặt xuống ghế sofa.
Chiếc khăn nóng ẩm nhẹ nhàng lau chùi theo vòng tròn, như thể đang đối xử với một báu vật.
Nhưng lời nói thốt ra lại lạnh đến thấu xươ/ng.
“Tự Tự, em biết đấy, điều anh gh/ét nhất trên đời này chính là bị người khác đe dọa.”
“Em lấy mạng mình ra đe dọa anh, anh lại càng không thể nào ưu tiên cho mẹ em.”
“Lịch trình một tháng, sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Phải giữ quy tắc.”
Tôi nghẹn ngào, móng tay bấm ch/ặt vào lòng bàn tay.
“Vậy thì thay tim của tôi cho mẹ tôi đi, phẫu thuật thay tim không phải chỉ có mình anh làm được, anh không làm cho tôi thì tôi sẽ đi tìm người khác!”
“Đường Tự!”
Lực tay trên chân tôi đột ngột nặng hơn.
Phương Tri An nhìn xuống bụng dưới của tôi, giữa hàng chân mày ẩn chứa sự gi/ận dữ, “Em có biết mình đã mang th/ai một tháng rồi không, còn làm lo/ạn cái gì?”
“Cái mạng rẻ rúng của mẹ em, có đáng giá bằng đứa con trong bụng em không?”
Trái tim đ/ập thình thịch như trống trận.
Tôi vô thức chạm vào bụng dưới, đó là sinh linh bé nhỏ mà tôi và Phương Tri An đã mong chờ suốt mười năm.
Nhưng tại sao anh ta lại nói mẹ tôi là mạng rẻ rúng?
Đó cũng là người mà anh ta đã gọi là “mẹ” suốt mười năm qua mà!
Thấy những giọt nước mắt lăn dài trong mắt tôi, Phương Tri An nhận ra mình đã nói quá lời, vội vàng nắm lấy tay tôi.
“Xin lỗi, anh không có ý đó.”
“Anh chỉ là sợ em lại làm chuyện dại dột nên nhất thời lỡ lời.”
“Anh muốn nói là, Tự Tự, em cũng làm mẹ rồi, bảo vệ con mình là thiên chức, đừng vì chuyện khác mà làm lo/ạn.”
Chuyện của mẹ tôi là chuyện khác ư?
“Phương Tri An, phụ nữ mang th/ai tâm trạng tốt thì em bé mới khỏe mạnh, đạo lý này chắc anh không phải không hiểu chứ?”
“Bây giờ sắp xếp phẫu thuật cho mẹ tôi ngay, nếu không thì tôi…”
Tôi còn chưa kịp nói xong, nhạc chuông đ/ộc quyền của Diêu Mạn Ni đã vang lên.