Tôi là một ki/ếm linh của thanh thượng cổ thần ki/ếm, nhưng vì lười biếng đến mức giai đoạn cuối nên đã nằm ườn trong ki/ếm m/ộ suốt cả ngàn năm.
Đúng vậy, tôi chỉ là ki/ếm linh của một thanh ki/ếm.
Nhưng vì tôi quá lười, lười đến mức chẳng buồn đáp lại những kẻ được gọi là thiên chi kiêu tử kia.
Lâu dần, tôi trở thành thứ phế phẩm mà ai nấy trong ki/ếm m/ộ đều kh/inh thường.
Cho đến khi một thiếu nữ mình đầy m/áu xuất hiện trước mặt tôi và hỏi:
“Ngươi có muốn cùng ta gi*t ra ngoài không?”
Ki/ếm rất lười.
Ki/ếm lười đáp lại.
Thế nhưng thiếu nữ kia lại không chịu bỏ cuộc.
Rõ ràng trên người nàng đầy vết thương, vậy mà cái lưng vẫn thẳng tắp.
Miệng thì cứ lầm bầm cái gì mà ràng buộc, cái gì mà mệnh ta do ta chứ không do trời...
Ki/ếm lười động n/ão, lại càng lười rời khỏi chốn nhỏ yên tĩnh này.
Vì thế, ki/ếm động đậy.
Tôi khẽ lắc thân ki/ếm, vỗ nhẹ lên đầu nàng, ý muốn dùng cách này để dọa nàng bỏ đi.
Mau cút đi, đừng có đến nhảy nhót trên m/ộ của ta.
À không, là đừng có ồn ào trước mặt thanh ki/ếm này.
Là một ki/ếm linh của thanh phế ki/ếm nổi danh gần xa, phương châm sống của tôi là:
Có thể không động thì cứ nằm, có thể bớt động một giây thì tuyệt đối không động thêm một khắc.
Thế nhưng thiếu nữ kia chỉ ngẩn người ra, rồi bỗng cười đi/ên dại.
Nàng nhe hàm răng đầy m/áu tiến lại gần tôi, đôi mắt sáng rực:
“Ta ngộ ra rồi.”
Không phải chứ, tôi không hiểu gì cả.
Nàng ngộ ra cái gì cơ?
Tôi có làm gì đâu, rốt cuộc nàng ngộ ra cái gì chứ?
Là một cái đầu ki/ếm linh đã lười biếng suốt ngàn năm, hiếm hoi lắm mới khởi động lại, thế mà còn bị đơ mất ba giây.
Chưa đợi ki/ếm kịp nghĩ ra lý do tại sao, đã thấy thiếu nữ kia buông tôi ra, ngồi xếp bằng trên đống đ/á vụn, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm nghị.
Người vừa rồi còn quyết liệt đi/ên cuồ/ng, giờ phút này quanh thân lại toát ra vẻ thông tuệ như đã nhìn thấu hồng trần.
Nàng nhắm mắt đả tọa, chậm rãi lên tiếng, mang theo ý vị của sự đại triệt đại ngộ:
“Ta hiểu rồi, ta thực sự hiểu rồi!”
Nói xong, liền thấy vạn đạo thiên địa linh khí đổ ngược vào ki/ếm m/ộ.
Linh lực tinh thuần không ngừng tuôn chảy vào đan điền đã vỡ nát của thiếu nữ.
Theo lý mà nói, tình trạng cơ thể của nàng vốn đã không thể nạp thêm linh khí.
Vậy mà những linh khí này lại cuộn theo một tia hồng mông tử khí từ thuở khai thiên lập địa, từng chút một chữa lành đan điền và linh mạch cho nàng.
Từng vết nứt đ/áng s/ợ tan biến hoàn toàn, linh hải cuộn trào mãnh liệt.
Đan điền của nàng đang được tái tạo, ngưng kết với tốc độ mắt thường có thể thấy được!
Luyện Khí tầng một!
Luyện Khí tầng hai!
Luyện Khí tầng ba!
Cuối cùng tu vi của nàng dừng lại ở Trúc Cơ kỳ, dị tượng thiên địa này mới kết thúc.
Thiếu nữ chậm rãi mở mắt, thở phào một hơi, ôm lấy tôi mà nước mắt lưng tròng:
“Tiền bối, nếu không nhờ người điểm hóa, ta cũng không thể có được cảm ngộ này.”
Tôi thực sự cảm ơn nàng nhé.
Tôi không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng: Rõ ràng lúc nãy ki/ếm chẳng làm gì cả.
Thiếu nữ mỉm cười, để lộ hàm răng dính đầy m/áu, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo sự thông tuệ và đi/ên cuồ/ng khi đã nhìn thấu mọi thứ:
“Ngươi vừa rồi gõ nhẹ vào đầu ta, là đang độ cho ta đại đạo vô thượng -- ngươi đang nhắc nhở ta, ta vẫn còn một cơ hội nữa.”
“Mà muốn nắm bắt cơ hội này, ta phải để tâm trí thông suốt, vạn vật đều là hư ảo.”
“Tâm không vướng bận, thân tự tại, thì có thể thành tựu đại đạo!”
Được lắm, chỉ bị gõ nhẹ một cái, thiếu nữ này đã tự rót cho mình một bát canh gà đầy ắp.
Tôi vẫn cắm trên vách đ/á, không nhúc nhích.
Nhưng nội tâm tôi không nhịn được mà đi/ên cuồ/ng ch/ửi thầm: Lần sau ki/ếm không dám gõ bậy lên đầu người khác nữa đâu, tốn tâm tư của ki/ếm quá.
Cuối cùng, tôi vẫn bị mang ra ngoài.
Không phải là tôi tự nguyện.
Chủ yếu là vì tôi quá lười để chống cự.
À đúng rồi, thiếu nữ đó tên là Chu Linh.
Không phải tôi hỏi đâu.
Là cô nàng cứ khăng khăng ôm tôi suốt dọc đường, lải nhải không ngừng.
Cô nàng nói rất nhiều, nói rằng mình từng là tiểu sư muội được cưng chiều nhất Thiên Diễn Tông.
Sư tôn coi trọng, đồng môn yêu mến, tài nguyên tốt trong tông môn chưa bao giờ là không ưu tiên cho nàng.
Khi đó, nàng cứ ngỡ mình là cô gái hạnh phúc nhất thế gian.
Nhưng kể từ khi sư tôn mang từ phàm trần về một cô nàng trà xanh tên Lâm Thanh Thanh, đám đồng môn kia như thể bị giảm chỉ số thông minh.
Vì Lâm Thanh Thanh, họ đào linh căn, phế tu vi của nàng.
Nàng không muốn ch*t, nên cứ thế bất chấp chạy vào ki/ếm m/ộ.
Nàng nói, đây gọi là đặt vào chỗ ch*t mới có thể sống.
Thú thật, tôi nghe mà thấy hơi buồn ngủ.
Chỉ là nghe mãi, nghe mãi, đột nhiên nàng ghé sát vào tai tôi cười đầy bí hiểm:
“Ta nói cho ngươi một bí mật này, thật ra ta không phải người của thế giới này, ta là người xuyên không.”
“Ta là kẻ đã đọc qua hàng ngàn cuốn tiểu thuyết xuyên không, hiểu rõ mánh lới trong đó, người như ta chắc chắn là nữ chính.”
Tôi không hiểu gì cả, cũng lười đi tìm hiểu sâu xa những ân oán tình th/ù này.
Chỉ là không hiểu sao, câu chuyện này cứ khiến tôi cảm thấy hơi quen thuộc.
Nhưng rốt cuộc tôi cũng không suy nghĩ thêm nữa.
Dẫu sao thì, tôi quá lười.