Cô đ/ốt sạch kho riêng của phủ thành chủ. Tên thành chủ đó chỉ có tu vi Luyện Khí, không đá/nh lại Chu Linh. Chẳng bao lâu sau, hắn đã bị nàng đá/nh cho mặt mày sưng vù như đầu heo.
Nàng đứng trên cao nhìn xuống thành chủ:
“Đồ phế vật, ngươi cư/ớp đoạt tài nguyên tu tiên trong thành, gi*t ch*t bao nhiêu tán tu! Hôm nay ta đến đây là để b/áo th/ù cho họ.”
Tên thành chủ này vốn chẳng phải kẻ tốt lành gì, ỷ vào thân phận mà bóc l/ột dân chúng trong thành đến tận xươ/ng tủy. đá/nh đã đời, xả hết cơn gi/ận, Chu Linh hài lòng rời đi. Tên thành chủ mặt mũi sưng vù bò lết tới, gào thét hỏi:
“Có giỏi thì khai tên ra!”
Chu Linh mỉm cười: “Bản cô nương đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, chính là đệ tử đích truyền của Thiên Diễn Tông, Lâm Thanh Thanh đây.”
Lúc này, Lâm Thanh Thanh đang đả tọa trong hang đ/á. Bỗng nhiên, cô ta hắt hơi một cái, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chu Linh vác tôi ung dung rời đi. Dưới ánh trăng, tâm trạng nàng cực tốt, vừa đi vừa khoe khoang với tôi:
“Thế nào, thế nào? Chiêu này của ta có tuyệt không?”
“Để cho cô ta suốt ngày giả vờ làm thánh nữ thuần khiết, ta cứ phải làm cho cô ta mang tiếng x/ấu muôn đời mới được.”
Tôi lười đáp lời, chỉ khẽ lắc thân ki/ếm xem như phản hồi.
Kể từ khi nếm được niềm vui của việc đổ vỏ, Chu Linh như thể đã mở khóa được mục tiêu theo đuổi cả đời mình -- nàng bắt đầu đủ kiểu mạo danh Lâm Thanh Thanh để gây họa.
Không lâu sau, phường thị bên cạnh bùng n/ổ. Nghe nói có một nữ tu đặc biệt thích mặc đồ trắng, dáng vẻ điệu đà, ỷ vào thân phận đệ tử đích truyền Thiên Diễn Tông mà công khai cư/ớp đoạt Tẩy Tủy Đan thượng hạng của một nam tu. Cư/ớp xong, nàng ta còn cực kỳ kiêu ngạo tự xưng danh tính: “Ta là Lâm Thanh Thanh của Thiên Diễn Tông, ngươi còn lườm ta, ta sẽ bảo sư tôn thu thập ngươi.”
Còn có chuyện nữ tu áo trắng xông vào Trân Bảo Các, thả hết linh thú bên trong ra, khiến Trân Bảo Các tổn thất nặng nề. Xong việc, nữ tu áo trắng còn để lại danh tính: “Lâm Thanh Thanh của Thiên Diễn Tông.”
Lại thêm, nữ tu áo trắng không nói không rằng lao lên t/át một tên thể tu, chỉ vì tên đó bước chân trái vào cửa trước thay vì chân phải...
Dân chúng trong thành oán than dậy đất.
“Mẹ kiếp, đệ tử đại tông môn thì có thể ỷ thế hiếp người sao?!”
“Cư/ớp đan dược mà còn cư/ớp một cách đường hoàng, giới tu tiên không có vương pháp sao? Chúng ta đi tìm Tu Tiên Minh đòi công đạo!”
“Lâm Thanh Thanh là cái thứ gì, chẳng phải trước đây là phế vật không có linh căn sao? Không biết đã cư/ớp đoạt linh căn của ai, hành vi này khác gì tà tu!”
Tôi lơ lửng sau lưng kẻ chủ mưu, không khỏi thở dài. Chu Linh đeo một chiếc mặt nạ che giấu hơi thở, còn trà trộn vào đám đông xem kịch, đôi khi còn gật đầu phụ họa:
“Đúng vậy, nữ tu áo trắng này thật sự quá vô pháp vô thiên, coi thường người khác!”
Tôi: “...”
Buổi tối, nàng trốn trong chăn cười khúc khích. Cười mệt rồi, nàng bỗng gãi đầu vẻ không tự nhiên, hỏi tôi:
“Đại lão, người có thấy ta là người x/ấu không?”
“Không.”
Tôi nghiêm túc gật đầu. Tôi biết, tên nam tu bị nàng cư/ớp Tẩy Tủy Đan từng hùa theo người khác m/ắng nhiếc nàng; còn trong đại sảnh của Trân Bảo Các, treo đầy “lệnh truy nã” của nàng; về phần tên thể tu kia, là vì hắn đã nhận nhiệm vụ treo thưởng truy sát Chu Linh...
Nàng lại hỏi tôi: “Vậy người có tin ta không?”
Nàng không hỏi tôi tin cái gì. Nhưng tôi nghe rõ. Thật ra, không lâu trước tôi đã nhớ ra nàng rốt cuộc là ai. Tôi từng nhìn thấy Thiên Mệnh Thư trong dòng sông thời gian. Chu Linh là Thiên Mệnh Nữ của thế giới này, vốn dĩ phải được vạn người ngưỡng m/ộ, cả đời không lo âu, cuối cùng đắc đạo phi thăng.
Nhưng Lâm Thanh Thanh đã trọng sinh. Lâm Thanh Thanh làm lại cuộc đời, chiếm hết tiên cơ, cư/ớp đoạt ân c/ứu mạng của mẹ Chu Linh. Tên Vân Trung kia lại tin, và cho rằng Chu Linh là kẻ tham lam vô độ, lòng dạ hẹp hòi. Sau đó, Lâm Thanh Thanh không tiếc công sức h/ãm h/ại Chu Linh, khiến mọi người ngày càng gh/ét bỏ nàng. Về sau, đám người Vân Trung vì muốn Lâm Thanh Thanh ở bên cạnh họ lâu dài, đã cư/ớp đi linh căn của Chu Linh.
Kết thúc câu chuyện, Lâm Thanh Thanh trở thành Thiên Mệnh Nữ mới. Còn Chu Linh đọa vào m/a đạo và bị đám đệ tử chính phái do Lâm Thanh Thanh dẫn đầu gi*t ch*t. Từ đó, Chu Linh kết thúc vận mệnh bi thảm của kiếp này.
Tôi lười, chứ không phải không phân biệt được phải trái. Nhưng tôi lười giải thích với nàng những chuyện này, chỉ nói một câu:
“Chu Linh, cô là một cô gái tốt.”
Câu nói này khiến mắt nàng đỏ hoe. Tôi cứ tưởng nàng sẽ nói điều gì cảm động, ai ngờ nàng bỗng dập đầu với tôi, ánh mắt đầy sự thông tuệ:
“Đại lão, người quả nhiên hiểu ta.”
Tôi: “...”
Sau đó nghe nói Minh chủ Tu Tiên Minh dẫn theo một đám tu sĩ đá/nh lên Thiên Diễn Tông đòi lời giải thích. Mặc cho Lâm Thanh Thanh giải thích thế nào, họ cũng không tin. Cuối cùng Thiên Diễn Tông không còn cách nào, đành phải bồi thường nửa dải linh mạch mới coi như tạm ổn chuyện này. Minh chủ Tu Tiên Minh trước khi rời đi còn không quên mỉa mai Vân Trung tiên tôn:
“Vân Trung, ông đúng là càng sống càng hồ đồ.”