“Sư tôn, sư tỷ xúi giục đám tán tu này b/ắt n/ạt con, con... nể tình đồng môn xưa kia, con sẵn lòng tha thứ cho sư tỷ.”
“Chỉ cần sư tỷ đem thanh ki/ếm trong tay bồi thường cho con, con sẽ không tính toán nữa.”
Chu Linh thở dốc dồn dập, “Không được!”
Thế nhưng Vân Trung tiên tôn căn bản không hề quan tâm, giơ tay tung một đạo thuật pháp tới, muốn cưỡng ép cư/ớp lấy tôi.
Chu Linh như phát đi/ên vận chuyển linh khí, muốn ngăn cản.
Nhưng phù du sao có thể lay chuyển được cây cổ thụ nghìn năm?
Cũng chính lúc này, Vân Trung tiên tôn mới phát hiện tu vi của Chu Linh đã hoàn toàn khôi phục.
Trong mắt ông ta đầy vẻ kinh ngạc, nhìn tôi với ánh mắt càng thêm cuồ/ng nhiệt.
Ngay lúc Chu Linh tuyệt vọng nhất.
Giây tiếp theo, không gian bỗng lặng ngắt như tờ.
Bởi vì thuật pháp của Vân Trung tiên tôn lại một lần nữa bị tôi dễ dàng hóa giải.
Tôi thậm chí còn lao lên phía trước, dùng thân ki/ếm vỗ mạnh vào mặt Vân Trung:
“Ta đã đồng ý chưa? Cái thằng nhãi này mà cũng dám cư/ớp hả?”
Không khí hoàn toàn đình trệ.
Chu Linh là người phản ứng lại đầu tiên, ngửa mặt cười lớn:
“Người quả nhiên là đại lão, tiểu thuyết quả không lừa ta.”
Tôi cạn lời đảo mắt, động đậy thân ki/ếm một cách vô cùng qua loa.
Con nhỏ gà mờ này có thể bình thường một chút được không?
Bây giờ là lúc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, mà nàng ta vẫn còn đang phát đi/ên.
Cuối cùng, tôi và Chu Linh vẫn trốn thoát.
Bởi vì tôi không thích đá/nh nhau, tôi luôn cảm thấy hễ đá/nh nhau là sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra.
Hơn nữa, ch*t ti/ệt thật, ngàn năm khai trí tôi chỉ học được mỗi việc nằm ườn.
Tôi biết đá/nh đ/ấm gì đâu chứ.
Quan trọng nhất là qua quan sát nhạy bén, tôi phát hiện: hễ cứ động thủ với Vân Trung tiên tôn, Thiên Đạo sẽ lập tức giáng cấm chế xuống người tôi.
--Ngài ấy đang bảo vệ Vân Trung tiên tôn, kẻ được mệnh danh là Thiên Mệnh Chi Tử.
Vậy chẳng phải nghĩa là tôi chỉ có nước chịu đò/n sao?
Ki/ếm là loại lười biếng, lại càng là loại quý mạng.
Không đá/nh lại thì chạy thôi.
May mắn thay, khả năng chạy trốn của tôi là đỉnh của chóp.
Tôi nghĩ, cho dù sau lưng có là Tôn Ngộ Không đạp cân đẩu vân đuổi theo, cũng chưa chắc đã bắt kịp tôi.
Còn Tôn Ngộ Không là ai à?
Tôi cũng không biết.
Nhưng Chu Linh bảo Tôn Ngộ Không rất lợi hại, một cú lộn nhào là đi được mười vạn tám ngàn dặm.
Tôi đắc ý vô cùng: Dù Tôn Ngộ Không có ở đây, cũng phải tránh né mũi ki/ếm của ta.
Tôi cảm thấy thân ki/ếm như nhẹ bẫng đi vài phần.
Còn Chu Linh thì ôm gốc cây, nôn thốc nôn tháo.
Tôi khẽ lầm bầm một câu: “Hừ, đúng là đồ gà mờ.”
Không lâu sau, Thiên Diễn Tông lại dán lệnh truy nã mới.
Ngoài việc truy bắt Chu Linh, còn có cả tôi - thanh “M/a Ki/ếm” này.
Lần này Thiên Diễn Tông chơi lớn, gần như một nửa tu sĩ trong giới tu tiên đều tham gia.
Rất nhanh, tôi và Chu Linh bị Lâm Thanh Thanh cùng đám người vây kín trong một khu rừng.
Chu Linh khẽ truyền âm cho tôi: “Đại lão, cùng nhau gi*t ra ngoài nhé?”
Tôi còn chưa kịp nói gì, nàng đã nghiêm túc gật đầu, tự nói một mình: “Được, vậy thì gi*t ra ngoài.”
Ngay lập tức, thấy bóng dáng nàng như gió lướt qua đám tu sĩ, nơi nàng đi qua tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi.
Tôi lười biếng lơ lửng giữa không trung, thân ki/ếm thỉnh thoảng rung lên, trông như đang lười biếng xem kịch, lại như đang hò reo cổ vũ.
Chu Linh quả thực là một hạt giống tốt để tu tiên.
Suốt dọc đường chạy trốn, dọc đường ngụy trang, dọc đường bị truy sát, chỉ với chút thời gian tu hành ít ỏi đó.
Nàng vậy mà có thể tiến cấp lên Trúc Cơ đại viên mãn chỉ trong vòng nửa năm.
Chỉ thiếu một bước chân nữa là nàng có thể đột phá tiến vào Kim Đan cảnh.
Lâm Thanh Thanh nhìn Chu Linh đang tiến lại gần, gương mặt vặn vẹo cả lên.
Tại sao chứ?
Tại sao rõ ràng đã bị phế rồi, mà vẫn có thể có cơ duyên tốt đến thế để khôi phục tu vi?
Sự đố kỵ và không cam tâm ngút trời gần như th/iêu rụi lý trí của Lâm Thanh Thanh.
“Khốn Sát Trận, gi*t nó cho ta!”
Đám đệ tử Thiên Diễn Tông có chút kinh ngạc.
Dù sao mệnh lệnh họ nhận được chỉ là truy bắt Chu Linh.
Nhưng họ cũng chỉ do dự một giây rồi lập tức kết thành Khốn Sát Trận.
Núi rừng bị phong tỏa tầng tầng lớp lớp, trong trận pháp ki/ếm khí đan xen ngang dọc.
Chẳng bao lâu, trên người Chu Linh đã đầy m/áu, nhưng nàng lại cười càng lúc càng đi/ên cuồ/ng.
Nàng nắm ch/ặt lấy tôi, thân pháp linh hoạt như ảnh, ki/ếm pháp sắc bén.
Đồ gà mờ này không thể phát huy được thực lực thực sự của thần ki/ếm này, cùng lắm chỉ được một phần vạn thôi.
Nhưng thế là đủ rồi.
Đám đệ tử Thiên Diễn Tông liên tiếp bị đá/nh văng, tiếng kêu gào không dứt, trận pháp cũng bị phá hủy hơn một nửa.
Chu Linh tư duy chiến đấu rất rõ ràng, hiểu rõ đạo lý “bắt giặc phải bắt vua trước”.
Nàng không dây dưa với đám lính lác, chớp thời cơ dồn toàn bộ thế công về phía Lâm Thanh Thanh.
“Lâm Thanh Thanh, n/ợ mới n/ợ cũ, hôm nay tính sổ một thể đi.”
Tu vi của Lâm Thanh Thanh cũng là Trúc Cơ đại viên mãn, nhưng linh lực quanh thân lại hư ảo, nhìn là biết do dùng th/uốc mà thành.
Rất nhanh, Lâm Thanh Thanh bị dồn đến mức lùi dần, ngay cả bản mệnh Thiên Dụ Ki/ếm cũng bị tuột khỏi tay.
Lâm Thanh Thanh đầy vẻ oán đ/ộc và không cam tâm, không ngừng tung ra các pháp bảo hộ mệnh.
Nhưng cuối cùng vẫn bị Chu Linh dồn đến bên vách núi, đường lui duy nhất đã bị chặn.
Chu Linh không do dự, giơ tay vung một ki/ếm.