Từ thân ki/ếm của tôi tỏa ra ki/ếm khí sắc lạnh, ầm ầm giáng xuống phía Lâm Thanh Thanh.

“A! Sư tôn c/ứu con!”

Lâm Thanh Thanh biến sắc, theo bản năng hét lên.

Giây tiếp theo, bóng dáng Vân Trung tiên tôn x/é gió lao ra.

Ngay sau đó, một luồng linh lực bàng bạc bùng n/ổ, cứng rắn chặn đứng chiêu thức này của Chu Linh.

Linh khí cuồ/ng bạo quét sạch xung quanh, cây cối bị ch/ém đ/ứt ngang lưng, đ/á vụn bay đầy trời.

Chu Linh vội vã lùi lại mấy bước, bàn tay nắm lấy tôi vô thức siết ch/ặt.

Vân Trung tiên tôn lơ lửng giữa không trung, trông thật tiên phong đạo cốt.

Ánh mắt trầm đục của ông ta rơi trên người Chu Linh, mang theo sự phức tạp khó hiểu:

“Chu Linh, chỉ cần con chịu nhận lỗi, vi sư có thể cho con trở về Thiên Diễn Tông.”

Lâm Thanh Thanh lập tức không chịu nổi, hốc mắt đỏ hoe:

“Sư tôn, sư tỷ vừa rồi muốn gi*t con...”

Nhưng Vân Trung chỉ nhíu mày, lần đầu tiên không tiếp lời Lâm Thanh Thanh.

Vân Trung tiên tôn vẫn nhìn Chu Linh, rồi nhân cơ hội dời tầm mắt sang phía tôi, đáy mắt đầy tham lam và kiêng dè:

“Linh nhi, biểu hiện của con quả thực vượt quá tưởng tượng của bổn tọa.”

Chu Linh lập tức hiểu rõ ý đồ của ông ta.

Muốn đón Chu Linh trở về là giả, muốn chiếm đoạt tôi mới là thật.

Chu Linh nghe xong, thế mà lại cười, tiếng cười vừa hoang dại vừa lạnh lẽo:

“Lão già khốn kiếp muốn cư/ớp ki/ếm của ta, ngươi gọi nó một tiếng xem nó có thèm đếm xỉa đến ngươi không?”

Sắc mặt Vân Trung tiên tôn đen sầm lại.

Lâm Thanh Thanh thì che miệng cười duyên:

“Nhưng sư tỷ, thanh ki/ếm này có vẻ cũng không nhận tỷ, hai người đâu có ký khế ước.”

“Hơn nữa đạo lý ‘có báu vật mà mang tội’, sư tỷ chắc phải hiểu rõ chứ.”

“Ồ?” Chu Linh nhướng mày, “Ý của con trà xanh ch*t ti/ệt nhà ngươi là, ngươi cư/ớp đồ của ta mà lại là đang nghĩ cho ta sao? Lâm Thanh Thanh, cái mặt dày của ngươi còn rộng hơn cả Thung lũng Tách giãn Đông Phi đấy.”

Lâm Thanh Thanh không hiểu Thung lũng Tách giãn Đông Phi là gì, nhưng biết mình vừa bị m/ắng.

Cô ta tức đến mức lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Nhưng lần này, Chu Linh vẫn bị “mời về” Thiên Diễn Tông.

Tôi dùng thần thức hỏi nàng: “Nếu nàng thực sự không muốn, ta có thể đưa nàng trốn đi.”

Chu Linh lại cười:

“Ta không về, làm sao hốt trọn ổ bọn chúng được?”

Chu Linh quay lại Thiên Diễn Tông, trở về động phủ cũ của mình.

Đám sư huynh ng/u ngốc kia vừa đến đã cảnh cáo nàng không được b/ắt n/ạt Lâm Thanh Thanh nữa.

Chu Linh chỉ tùy tiện vung tôi ra, đá/nh cho bọn chúng chạy mất dép.

Lần này, cuối cùng cũng khiến đệ tử trong tông môn hiểu rõ, Chu Linh đã không còn là cô nàng Chu Linh có nhân cách làm hài lòng người khác như trước nữa.

Bây giờ nàng là Nữu Hỗ Lộc Linh.

Đệ tử bình thường không dám xuất hiện trước mặt nàng, ngay cả Lâm Thanh Thanh cũng im lặng.

Lâm Thanh Thanh bây giờ có chút sợ Chu Linh phát đi/ên.

Chỉ có Vân Trung tiên tôn thỉnh thoảng đến tìm nàng, ôn lại chút tình thầy trò chẳng còn lại bao nhiêu.

“Linh nhi, nhớ ngày đầu con mới đến Thiên Diễn Tông còn là một đứa trẻ, ngay cả ki/ếm cũng cầm không vững.”

Chu Linh lộ ra ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn ông ta:

“Ta sẽ không giao Thiên Bá cho ngươi đâu.”

Đầu óc tôi đơ ra một thoáng.

A? Thiên Bá?

Đang nói đến tôi sao?

Nụ cười giả tạo trên mặt Vân Trung tiên tôn gần như không duy trì nổi.

Lúc Vân Trung rời đi, Chu Linh đột nhiên gọi ông ta lại:

“Ông h/ận ta, là vì lời tiên đoán của Thiên Cơ Tử sao?”

Thiên Cơ Tử từng tuyên bố: “Chu Linh của Thiên Diễn Tông, sẽ diệt vo/ng cả tông môn.”

Vân Trung tiên tôn vô thức siết ch/ặt tay, chỉ thở dài.

Nói ông ta tin những lời nói dối vụng về của Lâm Thanh Thanh hơn, chi bằng nói ông ta chọn tin Lâm Thanh Thanh.

Chỉ có như vậy, ông ta mới có lý do để gi*t đồ đệ.

Ông ta vốn muốn cư/ớp trắng, nhưng sau khi giao thủ với tôi ngày hôm đó thì biết lai lịch tôi không hề tầm thường.

Hơn nữa thần ki/ếm sau khi sinh linh trí sẽ tự chọn chủ, không thể dùng biện pháp cứng rắn.

Nếu không, lỡ chọc gi/ận ki/ếm linh thì khó mà thu dọn.

Sau đó một thời gian dài, Vân Trung tiên tôn đều cố gắng thông qua việc ôn chuyện cũ với Chu Linh để tiếp cận tôi.

Nhưng tôi không bao giờ cho ông ta sắc mặt tốt.

Mỗi lần ông ta lại gần, tôi đều vung thân ki/ếm, t/át cho một cái thật kêu, sau đó mới hài lòng đi tắm nắng.

Lão tông chủ kia nghe tin trong tông có thần ki/ếm cũng rục rịch muốn thử.

Đương nhiên kết cục của lão cũng giống hệt Vân Trung tiên tôn.

Hai người này, ai nấy đều vác cái mặt sưng đỏ rời đi.

Còn Chu Linh, nàng rất bận, ngày nào cũng bận rộn.

Sau khi về Thiên Diễn Tông, nàng chạy ngược chạy xuôi mỗi ngày, tôi lười chẳng buồn quản xem nàng làm gì.

À đúng rồi, trong thời gian này nàng còn tranh thủ độ kiếp, thành công tiến cấp lên Kim Đan cảnh.

Tốc độ tăng trưởng này khiến cả tông chủ cũng phải trầm trồ, không quên mỉa mai Vân Trung tiên tôn:

“Ông hồ đồ rồi, một hạt giống tốt như vậy mà lại bị ông đẩy đi.”

Vân Trung tiên tôn không chút lay động: “Giới tu tiên chưa bao giờ thiếu thiên tài.”

Thời gian cứ thế trôi đi.

Bên ngoài thậm chí còn lưu truyền một lời đồn: “Thiên Diễn Tông không tính toán chuyện cũ, để nghịch đồ Chu Linh trở về tông môn.”

Chu Linh nghe thấy những lời này, tức đến mức ăn liền mấy bát cơm linh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tám đứa trẻ trên một dây bầu

Chương 8
Sau khi xuyên không thành ông của bảy anh em Hồ Lô, tôi được thông báo rằng chỉ cần hoàn thành cốt truyện là có thể trở về nhà. Mỗi ngày tôi đều tận tâm tưới nước, thế nhưng đến lúc hồ lô kết quả, tôi hoàn toàn sững sờ. Trên một dây leo lại kết ra tám quả hồ lô. Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi: 【Trong tám quả hồ lô có một quả là ma oa, vừa chào đời sẽ giết chóc vô tội vạ.】【Không chỉ giết chết bảy anh em hồ lô còn lại, mà còn ăn thịt cả ông lão nữa.】【Hóng quá đi, trước đó đã có 99 người bị ăn thịt rồi đấy.】 Nhìn tám quả hồ lô giống hệt nhau trước mặt, mồ hôi lạnh trên trán tôi lập tức túa ra. Tôi đưa tay chạm vào dây leo mềm mại, thầm nghĩ hay là nhân lúc chúng chưa rụng xuống, cứ một nhát một tiễn đưa hết cả đám, liệu có ổn không? Thế nhưng bình luận lại xuất hiện lần nữa: 【Đồ ngu.】【Nếu làm tổn thương nhầm hồ lô tốt cũng coi như nhiệm vụ thất bại, lúc đó chỉ có chết thảm hơn thôi!】 Tôi giật bắn người rụt tay lại. Những quả hồ lô trên dây leo vẫn đang khúc khích cười: "Ông ơi ông ơi, mau tưới nước cho chúng con đi, như vậy chúng con mới sớm ra ngoài bảo vệ ông được chứ." Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Rốt cuộc, ma oa là đứa nào là ma oa?
Tình cảm
0