Cả hội trường ch*t lặng.

Ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng.

“Thắp đèn trời”.

Quy tắc tối cao trong sàn đấu giá.

Bất kể người khác ra giá bao nhiêu, tôi đều tự động cộng thêm mười triệu, cho đến khi tất cả mọi người bỏ cuộc.

Đây là sự ngh/iền n/át tuyệt đối về tài lực, là lời tuyên chiến không ch*t không thôi.

Cố Nghiên Lâm quay phắt đầu lại, đồng tử co rút dữ dội.

Nhìn tôi như nhìn thấy q/uỷ.

Lâm Vy Vy thét lên: “Không thể nào! Tuyệt đối cô không trả nổi!”

“Hai tỷ hai trăm mười triệu! Lần cuối cùng!”

“Bộp!”

Chiếc búa đấu giá rơi xuống đầy uy lực.

“Chúc mừng quý cô VIP số 1, đã đấu giá thành công món đồ áp trục của buổi tối hôm nay!”

Giọng người đấu giá phấn khích đến mức khản đặc.

Tôi ngồi trở lại ghế.

【Ting! Tháng thứ ba bắt đầu thanh toán, tháng này đã giảm được 11 kg (22 cân).】

【2,2 tỷ tệ đã hoàn tất giao dịch ẩn danh.】

【Tài sản cốt lõi của tập đoàn Cố thị đồng thời bốc hơi 2,2 tỷ tệ.】

Tôi đứng dậy, trong ánh mắt vừa kính sợ vừa kinh ngạc của cả hội trường.

Bước vào hậu trường làm thủ tục bàn giao.

Mười phút sau, tôi nhét chiếc hộp nhung đựng viên kim cương hồng vào túi xách, đi về phía cửa sau khách sạn.

Cánh cửa xoay vừa đẩy ra được một nửa.

Cố Nghiên Lâm và Lâm Vy Vy đã chặn ở bên ngoài.

Lâm Vy Vy lao tới như một mụ đàn bà đanh đ/á, chỉ thẳng vào mũi tôi ch/ửi bới.

“Đồ tiện nhân!”

“Rốt cuộc cô đã bám lấy thằng nào?”

“500 nghìn phí chia tay, cô lấy đâu ra 2,2 tỷ?”

“Nói mau! Có phải cô đã phục vụ lão già đó sướng quá, nên hắn mới giúp cô chơi Nghiên Lâm?”

“Hay là trước đây cô đã đá/nh cắp bí mật cốt lõi của Cố thị!”

Tôi vung tay t/át ngược lại một cái.

Chát.

Lâm Vy Vy ôm mặt nhìn tôi đầy khó tin.

Đôi mắt đỏ ngầu lao tới định liều mạng với tôi.

Cố Nghiên Lâm kéo mạnh cô ta ra sau lưng.

Ánh mắt thâm đ/ộc của anh ta dán ch/ặt vào tôi.

“Thẩm Ninh, chúng ta nói chuyện đi.”

“Cô đã dùng th/ủ đo/ạn gì?”

“Chuỗi vốn của Cố thị bị đ/ứt g/ãy mấy tháng nay, có phải do kim chủ đứng sau lưng cô làm không?!”

“Vì b/áo th/ù tôi, cô đúng là không từ th/ủ đo/ạn nào!”

“Có phải tôi tái hôn với cô, cô mới chịu dừng tay?”

Lâm Vy Vy hét lên một tiếng, nhìn Cố Nghiên Lâm đầy bàng hoàng:

“Nghiên Lâm! Anh đang nói gì vậy? Anh định tái hôn với cô ta? Em mới là vị hôn thê của anh!”

Tôi cười khẩy một tiếng.

Đầu ngón tay vân vê chiếc thẻ đen trong túi.

“Tái hôn?”

“Cố Nghiên Lâm, là tôi đã đấu giá viên kim cương hồng. Cũng là tôi đang ngồi ở vị trí VIP thẻ đen.”

“Tôi muốn kiểu đàn ông trẻ hơn, đẹp trai hơn thì thiếu gì? Anh cũng quá tự đề cao bản thân rồi đấy.”

“Thứ hai, b/áo th/ù anh?”

“Có bằng chứng gì chứng minh là tôi đang chơi anh không?”

“Ngoài ra, 2,2 tỷ này cũng là tiền tôi ki/ếm được bằng bản lĩnh của chính mình.”

“Cho dù tôi có chơi anh, thì tôi cũng chỉ đang lấy lại những gì thuộc về mình thôi.”

“Bởi vì, tập đoàn chục tỷ của anh, chưa bao giờ có liên quan dù chỉ một xu với anh cả.”

Nói xong, tôi quay người định bỏ đi.

Sắc mặt Cố Nghiên Lâm trắng bệch.

Anh ta không hiểu câu nói đó, nhưng gáy đã lạnh toát.

Anh ta vội vã bước tới định túm lấy tôi.

Một chiếc Maybach màu đen phanh kít bên lề đường.

Trợ lý đặc biệt lao từ ghế phụ ra.

Anh ta vừa chạy vừa ngã nhào tới bên cạnh Cố Nghiên Lâm, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

“Cố... Cố tổng!”

“Xảy ra chuyện rồi! Chuyện lớn rồi!”

Cố Nghiên Lâm túm lấy cổ áo anh ta.

“Nói!”

Giọng trợ lý r/un r/ẩy.

“Mười phút trước.”

“Giá cổ phiếu Cố thị đột ngột sụt giảm mạnh, đội ngũ chuyên gia tài chính nước ngoài cũng không tìm ra bất kỳ nguyên nhân nào.”

“Họ nghi ngờ có cá m/ập đẳng cấp thế giới đang cố tình b/án tháo.”

“Ba dự án ở phía Bắc, phía Đông và khu công nghệ cao, các nhà đầu tư đồng loạt rút vốn.”

“Chỉ riêng tối nay, tổn thất đã vượt quá 2 tỷ!”

Cố Nghiên Lâm chấn động toàn thân.

Bàn tay đang túm cổ áo trợ lý buông thõng xuống.

Trợ lý mặt trắng bệch, ngồi bệt xuống đất.

Cố Nghiên Lâm đờ đẫn quay đầu lại, dán ch/ặt ánh mắt vào tôi.

Mười phút trước.

2,2 tỷ.

Tôi vừa m/ua viên kim cương hồng đó.

Mười phút sau, tập đoàn của anh ta bỗng nhiên mất 2 tỷ.

Khoảnh khắc này, sự k/inh h/oàng và nghi kỵ trong đáy mắt anh ta trào dâng dữ dội.

Anh ta mơ hồ nắm bắt được một mối liên hệ vô cùng đ/áng s/ợ.

Nhưng anh ta không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào.

“Là cô...”

Anh ta chỉ vào tôi, ngón tay r/un r/ẩy kịch liệt, giọng khản đặc như nuốt phải cát.

“Có phải là cô không...”

Tôi nhìn bộ dạng suy sụp đó của anh ta, hài lòng mỉm cười.

“Cố tổng, đêm đã khuya rồi, về sớm kiểm tra lại sổ sách đi.”

“Biết đâu ngày mai, con số bốc hơi không chỉ dừng lại ở 2 tỷ đâu.”

Dưới sự cung kính tiễn đưa của nhân viên an ninh khách sạn.

Tôi ung dung bước vào chiếc Rolls-Royce đã đợi sẵn bên đường.

Cửa kính xe từ từ kéo lên.

Lâm Vy Vy đang gào khóc, trợ lý nằm liệt trên mặt đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Eo Mỹ Nhân

Chương 8
Bạn cùng phòng Tần Hiểu Lệ nghỉ hè tăng mười cân, vừa khai giảng đã la lối đòi giảm cân. Tôi đưa cho cô ấy một túi đậu nhà làm, bảo rằng chỉ cần ăn liên tục một tuần là sẽ có vóc dáng hoàn hảo. Cô ấy bán tín bán nghi ăn thử, ba ngày sau quả nhiên gầy đi một vòng. "Trời ơi! Số thịt mình tăng trong kỳ nghỉ hè giảm sạch rồi!" "Cậu đưa tớ loại đậu gì thế? Thần kỳ quá!" Tần Hiểu Lệ vừa soi gương vừa tò mò hỏi tôi. "Eo mỹ nhân." "Cái gì?" "Loại đậu đó, tên là Eo mỹ nhân." Tần Hiểu Lệ gật đầu, bảo cái tên này đặt hay thật. Sau đó ngày thứ tư, cô ấy giảm mười bảy cân. Ngày thứ năm, cô ấy giảm hai mươi cân. Tối ngày thứ sáu, Tần Hiểu Lệ không về ký túc xá mà cùng bạn trai đi khách sạn suối nước nóng. Tôi nhìn chiếc giường trống không của cô ấy, lẩm bẩm: "Còn một ngày nữa là thành công rồi." Ai ngờ sáng sớm hôm sau, điện thoại của Lâm Hạo - bạn trai Tần Hiểu Lệ - gọi đến dồn dập như đòi mạng. "Kiều A Đóa! Cô cho Tần Hiểu Lệ ăn cái thứ quỷ quái gì thế!"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
68