“Tổng Thẩm...”

“Tôi bảo cô ra ngoài.” Giọng Thẩm X/ác lạnh băng.

Lục Vi Vi cắn môi, lúc quay người lại nhìn thấy tôi, cô ta sững sờ, rồi ngay lập tức lộ ra một nụ cười đắc ý.

Tuy rất nhanh đã che giấu đi, nhưng tôi vẫn nhìn thấy.

“Phu nhân Thẩm.” Cô ta nhỏ giọng gọi tôi, giọng điệu đầy ấm ức: “Chị đừng hiểu lầm, Tổng Thẩm là vì c/ứu tôi mới bị thương, giữa chúng tôi không có gì cả...”

“Tất nhiên là tôi biết giữa hai người không có gì rồi.” Tôi cười bước vào, đặt túi xách lên ghế: “Dù sao thì mắt nhìn của chồng tôi cũng không tệ đến mức đó.”

Sắc mặt Lục Vi Vi trắng bệch.

Tôi đi đến cạnh giường, cúi người nhìn cánh tay Thẩm X/ác: “Có nặng lắm không?”

“Kh//âu năm mũi.” Sắc mặt Thẩm X/ác dịu lại: “Không nghiêm trọng, em đừng lo.”

“Ai lo chứ.” Tôi bĩu môi: “Tôi đến để nghiệm thu kết quả thôi. Tổng Thẩm làm anh hùng c/ứu mỹ nhân, cảm giác thế nào?”

“Khương B/án Hạ.” Thẩm X/ác nhíu mày: “Anh không có.”

“Tôi biết.” Tôi vỗ vỗ mặt anh: “Đùa anh thôi.”

Tôi quay đầu nhìn Lục Vi Vi vẫn đang đứng ở cửa: “Cô Lục còn việc gì sao?”

“Tôi, tôi chỉ lo lắng cho Tổng Thẩm...”

“Có người vợ hợp pháp là tôi đây rồi, không phiền người ngoài bận tâm.” Tôi mỉm cười: “Hơn nữa, cô Lục đã là người liên quan đến t/ai n/ạn, chẳng phải nên đi phối hợp điều tra sao? Dù sao an toàn công trường không phải chuyện nhỏ, lần này là trầy tay, nhỡ lần sau mất mạng thì sao?”

Sắc mặt Lục Vi Vi thay đổi: “Tôi đã giải thích với quản lý dự án rồi, là t/ai n/ạn...”

“Có phải t/ai n/ạn hay không, điều tra mới biết.” Thẩm X/ác đột nhiên lên tiếng, giọng bình thản: “Trợ lý Vương, báo cảnh sát, cứ nói là có người nghi ngờ cố ý gây thương tích.”

“Tổng Thẩm!” Lục Vi Vi thất thanh: “Sao anh có thể nói như vậy? Tôi thực sự là không cẩn thận--”

“Có phải không cẩn thận hay không, cảnh sát sẽ phán quyết.” Thẩm X/ác nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo: “Ngoài ra, cô Lục, từ hôm nay, cô bị sa thải. Tập đoàn Thẩm thị sẽ bảo lưu quyền truy c/ứu trách nhiệm của cô.”

Lục Vi Vi hoàn toàn hoảng lo/ạn: “Tổng Thẩm, tôi không có, anh nghe tôi giải thích--”

“Cần tôi nhắc nhở cô không?” Tôi ngắt lời cô ta, lắc lắc điện thoại: “Công trường có camera giám sát. Tuy cô chọn góc rất hiểm hóc, nhưng vừa hay, vị trí đó có một camera ẩn, mới lắp tuần trước để chống tr/ộm.”

Khuôn mặt Lục Vi Vi tái nhợt tức thì.

“Cô, cô nói bậy...”

“Có nói bậy hay không, đợi cảnh sát đến, trích xuất camera xem là biết ngay.” Tôi cất điện thoại, cười tủm tỉm nói: “Nhưng trước đó, cô Lục, cô bị sa thải rồi. Bây giờ, mời cô rời khỏi phòng b/ệnh của chồng tôi.”

Lục Vi Vi cuối cùng bị bảo vệ lôi đi.

Phòng b/ệnh trở lại yên tĩnh.

Tôi kéo ghế ngồi xuống, nhìn Thẩm X/ác: “Tổng Thẩm được đấy, học được cách lấy gậy ông đ/ập lưng ông rồi.”

“Anh không có.” Anh quay mặt đi: “Là t/ai n/ạn thật.”

“Ồ? Vậy sao ngay lúc đó lại gọi điện cho tôi?”

“Muốn gặp em.” Anh quay đầu lại, ánh mắt nghiêm túc: “Hơn nữa, anh biết em sẽ đến.”

“Chắc chắn thế sao?”

“Ừm.” Anh gật đầu: “Vì em không nỡ bỏ anh.”

Tôi cười khẩy: “Tự luyến.”

“Là tự tin.” Anh đưa tay, nắm lấy tay tôi: “Khương B/án Hạ, trong lòng em có anh.”

Tôi không phủ nhận.

“Nhưng mà,” tôi nhướng mày: “Anh chắc chắn thế sao tôi sẽ tin anh? Nhỡ tôi thực sự hiểu lầm anh và Lục Vi Vi có gì đó thì sao?”

“Em sẽ không.” Anh lắc đầu: “Em biết anh là người thế nào.”

“Hơn nữa,” anh ngập ngừng một chút, giọng trầm xuống: “Dù em có thực sự hiểu lầm, anh cũng sẽ giải thích, giải thích đến khi nào em tin thì thôi.”

Tôi nhìn vào mắt anh, nơi đó phản chiếu khuôn mặt tôi, rõ ràng và kiên định.

Một lúc lâu sau, tôi thở dài.

“Thẩm X/ác.”

“Ừ?”

“Lần sau đừng dùng cách này nữa.” Tôi khẽ chạm vào băng gạc của anh: “Tôi muốn anh nguyên vẹn, nghe chưa?”

Mắt anh sáng lên: “Em lo cho anh?”

“Nói nhảm.” Tôi lườm anh: “Anh là người của tôi, bị thương hay trầy xước, người chịu thiệt là tôi.”

Anh cười, cười đến mức mắt cong lại, như một đứa trẻ được cho kẹo.

“Được.” Anh nói: “Sau này không bị thương nữa.”

Vết thương của Thẩm X/ác hơi viêm, tối bắt đầu sốt.

Bác sĩ gia đình đến xem, nói không có vấn đề gì lớn, nhưng Thẩm X/ác sốt mê man, cứ nắm ch/ặt tay tôi không buông.

“B/án Hạ...” anh nhắm mắt, mày nhíu ch/ặt: “Đừng đi...”

“Tôi không đi.” Tôi ngồi cạnh giường, dùng khăn ướt lau trán cho anh: “Anh ngủ ngon đi.”

“Xin lỗi...” giọng anh mơ hồ: “Anh không nên... không nên đẩy em ra...”

“Đẩy tôi cái gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm