Năm Thẩm Hoài An ngoại tình nhiều nhất, tôi mắc chứng sợ vi khuẩn.

Mỗi đêm, tôi đều phải dùng miếng cọ xoong chà xát khắp người anh ta, rồi ngâm mình trong nước khử trùng nồng độ cao.

Để trả th/ù tôi, anh ta càng đẩy nhanh tốc độ thay người tình, trên áo sơ mi lúc nào cũng có những vết son không bao giờ giặt sạch.

Chúng tôi hànhz hạz nhau như những kẻ đi/ên suốt tám năm, nhưng chẳng ai chịu ly hôn.

Cô bạn thân Hứa Nguyện không đành lòng nhìn tôi tiếp tục như vậy, đã tìm thầy làm bùa yêu cho tôi.

Chỉ cần Thẩm Hoài An làm tôi tổn thương, anh ta sẽ phải chịu nỗi đ/au như rút gân l/ột da.

Anh ta không còn ở lại qua đêm bên ngoài, trên người cũng không còn mùi nước hoa lạ.

Ngay cả khi ra ngoài đổ rác, anh ta cũng đều báo cáo với tôi.

Tôi cứ ngỡ cuộc hôn nhân này vẫn còn c/ứu vãn được.

Để bày tỏ lòng biết ơn, tôi đã tác hợp cho Hứa Nguyện và anh trai tôi, người mà cô ấy thầm thương tr/ộm nhớ.

Ngày phát hiện mình mang th/ai, tôi hớn hở chạy về nhà muốn báo tin vui cho Thẩm Hoài An.

Nhưng lại vô tình bắt gặp cảnh Thẩm Hoài An đ/è Hứa Nguyện vào tường hôn ngấu nghiến.

"Tám năm rồi, cùng sống dưới một mái nhà mà không thể chạm vào em, lại còn phải nhìn em thân mật với người đàn ông khác, em muốn bức ch*t anh sao?"

Hứa Nguyện khóc như hoa lê trong mưa:

"Chúng ta đã có lỗi với Niệm Niệm rồi, không thể sai lại càng sai được nữa."

Hóa ra, những người phụ nữ mà Thẩm Hoài An tìm về để kích động tôi năm xưa chỉ là vật thế thân.

Đối tượng ngoại tình thực sự của anh ta chính là Hứa Nguyện, người lớn lên cùng tôi.

Tôi im lặng chụp lại bức ảnh rồi gửi cho anh trai.

"Anh, em sẽ ly hôn với anh ta, anh chia tay với Hứa Nguyện đi."

Sau đó, tôi đặt lịch phẫu thuật ph/á th/ai ở b/ệnh viện.

Đã không có tình yêu, thì đứa trẻ này cũng không cần thiết phải chào đời.

......

Một tiếng sau, tôi bước ra từ khoa sản.

Phần bụng dưới vừa trải qua ph/á th/ai bằng th/uốc đ/au nhói từng cơn, như có kiến cắn.

Đột nhiên, một bóng người quen thuộc xuất hiện trước mắt.

Đuôi mắt Thẩm Hoài An đỏ ngầu, anh ta giơ tay t/át tôi một cái.

"Quý Vân Thư, cô hài lòng chưa?"

"Vì cô mà Hứa Nguyện đã c/ắt cổ tay t/ự s*t rồi."

Tai tôi ù đi, tôi khó tin nhìn anh ta.

Thanh mai trúc mã, kết hôn mười năm.

Đây là lần đầu tiên anh ta động tay động chân với tôi.

Rõ ràng vào năm chúng tôi cãi nhau kịch liệt nhất, để ngăn anh ta đi tìm tiểu tam, tôi đã đá/nh g/ãy hai chân anh ta, dù đ/au đớn đến biến dạng mặt mày, anh ta cũng chỉ nói một câu:

"Đồ đi/ên."

Tôi nén đ/au, nhíu mày nói:

"Tôi không hiểu anh đang nói gì."

Thẩm Hoài An cười lạnh, ánh mắt nhuốm màu sát khí:

"Chẳng phải cô đã nói với anh trai cô rằng Hứa Nguyện và tôi có qu/an h/ệ mờ ám, khiến anh ta chia tay với Hứa Nguyện sao? Còn giả vờ gì ở đây nữa."

Hóa ra anh trai đã đề nghị chia tay rồi.

Chỉ là không ngờ phản ứng của Hứa Nguyện lại lớn đến mức c/ắt cổ tay.

Nhưng người cô ấy yêu là Thẩm Hoài An cơ mà.

Thấy tôi không nói gì, Thẩm Hoài An tưởng tôi chột dạ, cơn gi/ận càng bùng phát.

"Quý Vân Thư, cô không phải không biết nếu tôi không chung thủy với cô thì sẽ bị phản phệ sao, nếu tôi và Hứa Nguyện thực sự có gì, tôi đã bị hànhz hạz đến ch*t từ lâu rồi."

"Tôi đã đang sống tử tế với cô rồi, nhất định phải bức ch*t tôi thì cô mới vừa lòng sao?"

Tôi nhìn vết hôn trên xươ/ng quai xanh của anh ta, không nói lời nào.

Kể từ khi Hứa Nguyện tìm người làm 'bùa yêu' cho Thẩm Hoài An, chỉ cần anh ta có ý định không chung thủy với tôi là sẽ bị phản phệ.

Ban đầu anh ta không tin, vẫn cứ ngoại tình.

Theo thời gian, sự phản phệ ngày càng nặng.

Có lần anh ta chỉ liếc nhìn một cô gái xinh đẹp bên đường, tối đến đã gặp t/ai n/ạn xe cộ phải vào phòng cấp c/ứu.

Cuối cùng anh ta cũng sợ hãi, cũng biết điều.

Thế là anh ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với những bóng hồng bên ngoài, toàn tâm toàn ý quay về với gia đình.

Cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối.

Tôi cũng dần dần tin tưởng anh ta.

Sau này khi phát hiện trên người anh ta có sợi tóc không phải của tôi, hay vết son môi, tôi đều chọn cách tin tưởng.

Nhưng hôm nay tôi mới biết, chẳng có 'bùa yêu' nào cả, đó chỉ là lời nói dối mà Thẩm Hoài An và Hứa Nguyện dựng lên để che đậy tội lỗi.

Tôi mở miệng định nói gì đó, một y tá từ phía sau gọi tôi lại.

"Cô ơi, cô quên lấy đơn th/uốc rồi."

Quay đầu nhìn lại, thứ y tá cầm trên tay chính là tờ đơn ph/á th/ai của tôi.

"Đó là gì?" Thẩm Hoài An nhíu mày, giơ tay định lấy.

Đúng lúc này Hứa Nguyện lao ra, nắm ch/ặt lấy vai tôi mà buộc tội.

"Vân Thư, tôi biết cậu nh.ạy cả.m đa nghi, nhưng tôi là bạn thân của cậu, tại sao cậu lại vu khống mối qu/an h/ệ giữa tôi và chồng cậu trước mặt Thụy Thần."

"Tôi rất yêu Thụy Thần, không có anh ấy tôi không sống nổi, cậu đi làm rõ giúp tôi được không? Tôi không muốn chia tay với anh ấy."

Cô ta khóc như hoa lê trong mưa, cứ như thể yêu anh trai tôi đến đi/ên dại.

Tôi theo phản xạ đẩy cô ta ra:

"Đừng chạm vào tôi."

Giây tiếp theo, tôi cũng bị ai đó đẩy mạnh một cái, lảo đảo lùi về sau hai bước rồi ngã nhào xuống cầu thang phía sau.

Tiếng gầm gi/ận dữ của Thẩm Hoài An vang lên bên tai:

"Quý Vân Thư cô bị đi/ên à, Hứa Nguyện còn đang bị thương đấy, sao cô có thể đẩy cô ấy!"

Vết thương mà anh ta nói chính là vết c/ắt nông trên cổ tay Hứa Nguyện.

Nông đến mức bác sĩ thậm chí còn chẳng buồn dán cho cô ta một miếng băng cá nhân.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi tàn lửa tắt, tình tan theo gió biển

Chương 11
Đêm thứ ba của chuyến du lịch tốt nghiệp, mọi người quây quần bên đống lửa trại chơi trò Sự thật hay Thách thức. Chai rượu xoay trúng bạn gái tôi, Ôn Mộ Lê, cô ấy chọn Thách thức. Cậu bạn thân của cô ấy, Quý Dữ Bạch, cười hì hì đưa ra thử thách: "Mở album ảnh của cậu ra, cho mọi người xem những tấm ảnh gần đây nhất đi." Ôn Mộ Lê lộ vẻ bất lực, nhưng dưới sự cổ vũ của mọi người, cô ấy vẫn mở điện thoại ra. Tấm đầu tiên là cảnh Quý Dữ Bạch khoác tay qua eo cô, cả hai cười nói thân mật. Tấm thứ hai, cậu ta mặc bộ vest cao cấp, còn cô ấy mặc váy dạ hội, tay khoác tay cậu ta đứng trước gương, trông như một cặp đôi đang thử lễ phục cưới. Cả người tôi như bị tạt một gáo nước lạnh: "Đây... đây là chuyện từ khi nào vậy?" Quý Dữ Bạch khẽ cười, giọng điệu nhẹ tênh: "Tuần trước đi dạo phố, thấy tiệm váy cưới có chương trình khuyến mãi nên tiện thể thử chơi thôi mà. Thẩm Từ, mọi người đều là anh em với nhau, cậu sẽ không đến mức để ý chuyện này chứ?" Ôn Mộ Lê đứng dậy từ bên cạnh, chắn trước mặt cậu ta, giọng điệu thậm chí còn mang theo vẻ trách móc: "Anh nhất định phải làm mất hứng mọi người vào lúc này sao?"
Vườn Trường
1
Bái Thần Chương 7
Eo Mỹ Nhân Chương 8