“Vậy ra cô ta chép lại thiết kế diễn xuất của tôi, rồi thành ra cô ta có thiên phú?”

Sắc mặt đạo diễn hơi khó coi.

“Đều là người một đoàn phim, đừng phân chia rạ/ch ròi quá như vậy.”

Giang D/ao buông tay, cố tình lộ ra vẻ mặt tủi thân.

“Tiền bối Tô không nỡ thì cứ lấy đi.”

“Em chỉ cảm thấy, thứ tốt như vậy mà đi theo một người đóng vai phụ thì hơi lãng phí.”

Tôi rút lại cuốn sổ ghi chép.

“Cô có thể lấy đi vai diễn và phòng hóa trang của tôi, nhưng không có nghĩa là cô có thể lấy đi những thứ trong đầu tôi.”

Nụ cười của Giang D/ao cứng đờ một thoáng.

Cô ta nháy mắt với trợ lý.

Một kịch bản mới bị ném xuống chân tôi.

“Tiền bối Tô đừng vội đi.”

“Đạo diễn vừa sửa lại kịch bản, chị cứ xem qua đi.”

Tôi mở kịch bản ra.

Những cảnh quay đắt giá vốn thuộc về nữ chính đều được chuyển sang cho Giang D/ao, còn vai diễn của tôi bị sửa thành một nữ phụ đ/ộc á/c, luôn gh/en gh/ét và h/ãm h/ại nữ chính.

Mấy chục trang sau, tất cả cảnh đối diễn giữa tôi và nam chính đều bị xóa bỏ.

Đạo diễn bước đến trước mặt tôi.

“Đừng ngẩn người ra đó, cảnh tiếp theo quay cảnh cô rơi xuống nước trước.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

Khi còn nhỏ, tôi từng vô tình rơi xuống nước, suýt chút nữa đã ch*t trong hồ.

Kể từ đó, chỉ cần nước ngập qua ngựk, tôi sẽ bị đ/au tim và ngạt thở.

Phó Thâm Chu biết chuyện này, nên trong mọi hợp đồng tôi ký, đều ghi rõ cấm quay bất kỳ hình thức cảnh quay rơi xuống nước nào.

“Kịch bản gốc của tôi không có cảnh này.”

“Mới thêm vào đấy.”

Giọng đạo diễn mất kiên nhẫn.

“Cô Giang sợ đất diễn của cô quá ít, nên đặc biệt tranh thủ cho cô đấy.”

Tôi lật đến trang cuối cùng.

Bên cạnh cảnh rơi xuống nước có một dòng chữ được viết bằng bút đỏ.

【Diễn viên tự mình thực hiện, không được dùng người đóng thế.】

Đoàn phim sử dụng hồ bơi trong nhà lớn nhất của căn cứ điện ảnh.

Nhân viên an toàn kiểm tra hợp đồng và vết thương của tôi xong, lập tức từ chối cho quay.

“Diễn viên bị thương ở tai phải, khả năng giữ thăng bằng có thể bị ảnh hưởng, hợp đồng cũng ghi rõ cấm quay dưới nước.”

“Cảnh quay này phải hủy bỏ.”

Đạo diễn gọi điện cho Phó Thâm Chu trước mặt mọi người.

Sau khi điện thoại kết nối, ông ta bật loa ngoài.

“Phó tổng, cô Tô không chịu quay cảnh rơi xuống nước.”

Phó Thâm Chu chỉ hỏi một câu:

“Cô ấy nói thế nào?”

Tôi ghé sát vào điện thoại.

“Trong hợp đồng cấm cảnh quay rơi xuống nước, đích thân anh đã kiểm duyệt rồi.”

“Hợp đồng có thể sửa.”

“Cơ thể tôi không phải là phụ lục của hợp đồng.”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

“Em luôn tự hào mình là người kính nghiệp, giờ quay thêm một cảnh thôi mà không chịu nổi sao?”

“Chỉ cần em xin lỗi D/ao D/ao, anh sẽ bảo đạo diễn xóa cảnh này ngay.”

Những người xung quanh đều đang chờ đợi câu trả lời của tôi.

Tôi nhìn mặt nước.

“Quay theo kịch bản đi.”

Phó Thâm Chu cười lạnh một tiếng.

“Vậy thì đừng có kêu dừng giữa chừng.”

Sau khi tắt điện thoại, nhà sản xuất đưa cho tôi một tờ x/ác nhận tự nguyện quay phim.

Trên đó viết rằng cơ thể tôi khỏe mạnh, tự nguyện hoàn thành tất cả các động tác dưới nước, mọi rủi ro không liên quan đến đoàn phim.

“Ký xong mới được bắt đầu quay.”

Tôi nhận lấy bút, viết thêm một dòng chữ ở phía dưới.

【Tôi đã thông báo rõ ràng cho đoàn phim rằng tôi bị chứng sợ nước sâu nghiêm trọng, hơn nữa tai phải hiện đang bị thương, không đồng ý xuống khu vực nước sâu.】

Ký xong, tôi dùng điện thoại chụp lại tờ x/ác nhận.

Đạo diễn lập tức gi/ật lấy điện thoại.

“Tài liệu trường quay không được tự ý chụp ảnh.”

Ông ta xóa ảnh, ném điện thoại trả lại tôi.

Nhân viên an toàn còn muốn ngăn cản, nhà sản xuất gọi thẳng bảo vệ tới.

“Hôm nay không cần đến anh nữa, rời đi đi.”

Nhân viên an toàn bị đuổi khỏi studio.

Tôi nhìn điện thoại, không hề giải thích.

Ngay khoảnh khắc chụp ảnh, nó đã tự động tải lên đám mây rồi.

Lần quay đầu tiên chỉ ở khu vực nước nông.

Nhân viên công tác đẩy tôi từ phía sau, tôi ngã xuống nước, nhanh chóng vịn lấy thành hồ đứng dậy.

“C/ắt!”

Đạo diễn nhíu mày.

“Biểu cảm quá giả, quay lại.”

Lần thứ hai, tôi bị sặc nước hai ngụm.

“Biên độ vùng vẫy quá lớn, quay lại.”

Khi lần thứ ba kết thúc, quần áo tôi đã ướt sũng, cơn đ/au trong tai ngày càng rõ rệt.

Đạo diễn vẫn không thông qua.

“Trong ánh mắt không có sự tuyệt vọng.”

“Cô đang đóng vai một người sắp ch*t đuối, không phải đang chơi đùa trong hồ bơi.”

Tôi nằm bò trên thành hồ thở dốc.

Giang D/ao khoác áo choàng tắm sạch sẽ ngồi bên cạnh màn hình giám sát, tay cầm chén trà nóng mà Phó Thâm Chu sai người mang đến.

“Có phải vì nước nông quá nên tiền bối Tô không tìm thấy cảm giác không?”

Cô ta nghiêng đầu nhìn đạo diễn.

“Chuyển sang khu nước sâu đi, hiệu quả chắc sẽ chân thực hơn.”

Tôi lập tức đứng dậy.

“Tờ x/ác nhận ghi rất rõ, tôi không đồng ý xuống khu vực nước sâu.”

Đạo diễn không quan tâm, ra hiệu cho hai nhân viên hiện trường đi tới.

Họ túm lấy hai cánh tay tôi, kéo tôi về phía đầu kia của hồ bơi.

Tôi vùng ra khỏi một người.

“Ai dám chạm vào tôi nữa, tôi sẽ truy c/ứu đến cùng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm