“Giang Hoài Cẩn, những tiếng nói chàng nghe thấy, đều là pháp thuật mê hoặc lòng người của con á/c linh kia, tuyệt đối không thể tin!”

“Tất cả chuyện này, đều là âm mưu của Lý Tố Vân, trên đời này làm gì có kẻ nào cam tâm tình nguyện dùng mạng của con mình để đổi mạng của kẻ khác chứ?!”

“Chàng hãy suy nghĩ cho kỹ!”

Lý di nương lập tức nghẹn ngào nói.

“Phu nhân, thiếp tất nhiên là không nỡ.”

“Nhưng thiếp n/ợ phu nhân và lão gia một mạng, thiếp không thể trơ mắt nhìn đại tiểu thư yểu mệnh.”

“Nếu không phải vì thế, dù có bắt thiếp ch*t, thiếp cũng tuyệt đối không nỡ làm hại con mình!”

Giang Hoài Cẩn nhắm mắt lại, đưa đứa trẻ trong lòng cho Lý di nương, tự mình tiến lên, cầm lấy con d/ao kia.

Chậm rãi vạch tã Iót của con gái, tiến sát vào tim nó.

Ta gần như khóc đến khạn cả cổ họng.

“Giang Hoài Cẩn, chàng nhìn nó xem!”

“Chàng nhìn con gái chàng xem!”

“Nó giống chàng biết bao, đó là con gái của chàng đấy!”

Giang Hoài Cẩn hạ mi mắt nhìn con gái.

Đứa trẻ trong tã Iót không hiểu chuyện, còn nhếch mẹng cười với chàng, vẫy vẫy bàn tay nhỏ.

Con d/ao của Giang Hoài Cẩn, cuối cùng cũng dừng lại.

Ánh mắt Lý di nương lóe lên tia tà/n nh/ẫn, thúc giục.

“Lão gia, không ra tay nữa là muộn rồi.”

【Phụ thân... con buồn ngủ quá... 】

Giang Hoài Cẩn siết ch/ặt con d/ao trong tay, hít sâu một hơi, không chần chừ nữa, đ/âm mạnh về phía đứa trẻ.

Ta tuyệt vọng hét lớn.

“Không--”

Giây tiếp theo, một bóng người từ trong góc tối lao ra, hùng hồng lao vào Giang Hoài Cẩn.

Thân hình Giang Hoài Cẩn nghiêng đi, con d/ao cắm phắt vào bàn, chàng loạng choạng suýt thì ngã.

Người đó chính là Ngọc Lan đang nấp trong bóng tối.

Nàng tranh thủ bế ch/ặt đứa trẻ vào lòng.

“Lão gia, em đã mời Thanh Nguyên đạo trưởng tới rồi!”

“Lời phu nhân nói chàng không tin, lời đạo trưởng chàng chắc chắn phải tin!”

Ngọc Lan bế con vội vã chạy đến bên cạnh ta, đôi mắt đỏ hoe lên tiếng tạ tội.

“Phu nhân, nô tỳ tới trễ rồi.”

“Nô tỳ lúc tỉnh dậy, bùa chú đạo trưởng để lại đã bị người ta phá hủy.”

“Nô tỳ liều mình, tranh thủ lúc họ không chú ý, chui qua lỗ chó ra ngoài, đi mời Thanh Nguyên đạo trưởng tới.”

Đám hạ nhân đang giữ ta đã buông tay, ta vội vã đón lấy con từ tay nàng.

Nhìn con bình an vô sự, ta thở phào nhẹ nhõm.

“Ngọc Lan, đa tạ em.”

Thanh Nguyên đạo trưởng vốn nổi danh xa, thế gian ai cũng biết tài nghệ của ông.

Ngay cả Giang Hoài Cẩn, khi thấy ông tới cũng vô thức thở phào.

“Đạo trưởng, tình thế hôm nay phải giải quyết thế nào? Mong đạo trưởng chỉ điểm cho vài câu.”

“Nếu có thể bảo toàn mạng sống cho hai đứa con gái ta, ta nhất định sẽ cảm kích không ngớt.”

Nếu có thể chọn, Giang Hoài Cẩn cũng không muốn bất cứ đứa trẻ nào xảy ra chuyện.

Lý di nương lại hoảng lo/ạn ngay khi nhìn thấy Thanh Nguyên đạo trưởng, ả không kìm được tiến lại gần Giang Hoài Cẩn, thấp giọng nói.

“Lão gia, chuyện này không chừng là do phu nhân mời người giả mạo đến lừa người đấy.”

“Tiểu thư chỉ còn một nén hương thời gian nữa, tâm đầu huyết này...”

Đứa trẻ trong lòng ả lại bắt đầu khóc.

【Phụ thân, con đ/au, con--】

Giây tiếp theo, âm thanh dứt bặt.

Nhìn kỹ lại, đứa trẻ trong lòng Lý di nương đột nhiên ngủ thiếp đi, rõ ràng là vẫn còn hơi thở.

Nhưng ngoại trừ còn cảm nhận được hơi thở nơi cánh mũi, cơ thể nó tựa như vật ch*t, tĩnh lặng không nhúc nhích.

Sắc mặt Lý di nương biến sắc.

“Con, con của ta!”

Bùa chú trong tay Thanh Nguyên đạo trưởng vừa ch/áy rụi, ông nhìn Giang Hoài Cẩn với vẻ nghiêm trọng.

“Giang lão gia, đứa trẻ này, không phải cốt nhục của người.”

Giang Hoài Cẩn biến sắc, nhìn chằm chằm vào đứa trẻ trong lòng Lý di nương, thốt lên.

“Không thể nào!”

“Đạo trưởng, có phải nhầm lẫn rồi không?”

“Ta vừa nãy còn nghe thấy nó gọi ta là phụ thân, nếu không phải con của phu nhân, thì có phải là con của Lý di nương không?”

“Hải ả đều mang th/ai mười tháng mười ngày mới sinh ra, sao có thể không phải của ta!”

Thanh Nguyên đạo trưởng khẽ thở dài.

“Giang lão gia, đứa trẻ này, thật sự không phải cốt nhục của người.”

Ông kể lại lai lịch của đứa trẻ này một cách thông dong như lần trước.

Sắc mặt Giang Hoài Cẩn càng lúc càng tệ hơn, cho đến cuối cùng, chàng đột nhiên hiện ra vẻ kinh hoảng.

“Ý người là, nếu cho nó uống tâm đầu huyết, nó có thể nghịch thiên cải mệnh, thay thế mạng số của con gái ta.”

“Vậy hồi nãy, chẳng phải ta...”

Suýt chút nữa là tự tay khoét tim con gái mình để cho con á/c linh kia ăn.

Giang Hoài Cẩn cuối cùng cũng hoảng lo/ạn.

“Đạo trưởng, vậy giờ phải làm sao?”

“Con á/c linh này rốt cuộc từ đâu mà ra?”

Nén hương mới thắp trên bàn vừa ch/áy hết, chỉ còn lại tro tàn.

Thanh Nguyên đạo trưởng nhìn đứa trẻ trong lòng Lý di nương, bình thản nói.

“Giờ lành đã qua, con á/c linh này không sống nổi nữa rồi.”

“Nhưng nó từ đâu mà ra, e là phải hỏi vị phu nhân này đây.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Beta mờ nhạt

Chương 10
Tôi là Beta mờ nhạt nhất trong gia đình. Ngay từ khi còn chưa chào đời, gia đình tôi đã định sẵn hôn ước với trưởng nam nhà họ Bùi. Nhưng từ sau khi phân hóa, Bùi Cảnh chưa bao giờ dành cho tôi một ánh mắt tử tế. Cậu ấy không thích tôi, lại chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng sự sắp đặt của trưởng bối. Điều này quả thực không công bằng với cậu ấy. Vì vậy, tôi cắn răng, chủ động đề nghị hủy hôn. Ánh mắt Bùi Cảnh nhìn tôi ngày càng lạnh lùng, từ đó không nói với tôi thêm một câu nào. Quả nhiên, cậu ấy đã ghét tôi từ lâu rồi, đúng không? Đêm khuya, tôi vì chuyện này mà khóc đến đau lòng. Không ngờ ngay khoảnh khắc sau đó, chẳng hiểu vì sao tôi lại đột nhiên dịch chuyển đến trên giường của cậu ấy. Tôi lúng túng đến mức tay chân chẳng biết nên đặt ở đâu. Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt tối sầm, giọng nói lạnh tanh: “Chu Chu, xuống khỏi người tôi.”
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0