Tôi nhắm mắt lại, lưng dán ch/ặt vào bức tường lạnh lẽo.
“Nhà ngoại con chưa từng đòi con một xu. Ngược lại, mỗi tháng Chu Minh đều đưa mẹ hai nghìn, ba năm nay đã đưa bảy mươi hai nghìn rồi.”
“Đó là nó hiếu thảo với mẹ! Mẹ nuôi nó khôn lớn, nó đưa tiền cho mẹ là lẽ đương nhiên! Con là người ngoài họ, có quyền gì mà can thiệp?”
Bà dừng lại một chút, giọng hạ thấp xuống, nhưng mỗi chữ thốt ra đều tựa như một cây kim.
“Tiểu Nhã, mẹ nói cho con biết, đừng tưởng gả vào đây ba năm là có thể làm chủ. Cái nhà này chưa đến lượt con quyết định. Chuyện khách sạn con lo liệu cho nhanh, đừng để mẹ phải nhắc lại lần nữa.”
Điện thoại cúp máy.
Trong ống nghe vang lên tiếng tút tút bận rộn.
Tôi trượt dọc theo bức tường xuống, ngồi xổm trên sàn nhà lối vào.
Chiếc túi xách trượt khỏi cánh tay rơi xuống đất, đồ đạc bên trong văng tung tóe.
Son môi, chìa khóa, điện thoại, tấm thẻ ngân hàng còn dư tám trăm đồng, cùng với hóa đơn của công ty tiệc cưới.
Tôi ngồi xổm xuống nhặt từng món bỏ lại vào túi, đến món cuối cùng thì tay tôi khựng lại.
Đó là thẻ lương của tôi, những chữ nhũ vàng trên mặt thẻ đã mòn gần hết.
Tiền trong chiếc thẻ này vào rồi lại ra, chưa bao giờ vượt quá con số năm chữ số.
Khi Chu Minh về nhà vào buổi tối, tôi đang nấu mì trong bếp.
Anh ta thay dép đi vào, ném áo khoác lên ghế sofa.
“Mẹ vừa gọi điện cho anh.”
Tôi vớt mì vào bát, không quay đầu lại.
“Bà nói gì?”
“Nói thái độ của em hôm nay không tốt. Bà bảo em cãi lại bà.”
Tôi bê bát mì ra bàn ăn, rút đôi đũa rồi ngồi xuống.
“Em không cãi lại bà. Em chỉ nói với bà là em không có tiền để đặt khách sạn.”
Chu Minh đi đến cạnh bàn ăn, một tay chống lên mặt bàn.
“Tiểu Nhã, mẹ nói cũng không phải là không có lý. Mẫn Mẫn kết hôn là chuyện lớn, em làm chị dâu thì lo lắng thêm chút thì đã sao? Hơn nữa chuyện tiền nong, em có thể xoay xở bên nhà ngoại xem sao.”
Tôi đặt đũa xuống, nhìn anh ta.
“Tiền nhà ngoại em đâu phải từ trên trời rơi xuống. Hơn nữa, tiền đặt cọc căn nhà này chính là nhà ngoại em bỏ ra, anh quên rồi sao?”
Sắc mặt anh ta thay đổi, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn.
“Em cứ nhất định phải lôi chuyện cũ ra nói đúng không? Chuyện tiền đặt cọc em định nhắc lại cả đời à?”
“Em không lôi chuyện cũ. Em chỉ nói cho anh biết là em không có tiền.”
Anh ta đứng thẳng người dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao, giọng điệu mang theo sự thất vọng mà tôi ngày càng thấy quen thuộc.
“Em thay đổi rồi. Trước đây em không phải là người tính toán như vậy. Mẫn Mẫn là em gái ruột của anh, em không thể đối xử tốt với nó một chút sao? Có phải em không muốn thấy nó sống tốt hơn em không?”
Hơi nóng trong bát mì dần tan đi, sợi mì bết lại thành một cục.
Tôi cúi đầu nhìn bát mì đã bết dính, bỗng cảm thấy rất mệt mỏi.
Một nỗi mệt mỏi thấm ra từ tận trong kẽ xươ/ng.
Đêm đó tôi lại mất ngủ, hai giờ sáng dậy đi vệ sinh, lúc đi ngang qua phòng khách thì thấy điện thoại Chu Minh sáng lên, trên màn hình là tin nhắn mẹ chồng gửi tới.
“Con trai, Mẫn Mẫn bảo thái độ của vợ con dạo này rất bất thường, con quản nó đi. Nếu không được nữa thì ly hôn rồi tìm người khác. Dù sao nó gả vào nhà mình ba năm cũng chưa thêm được mụn con nào cho nhà này.”
Chu Minh không trả lời tin nhắn đó, vì anh ta đang ngáy ngủ.
Tôi đứng trong phòng khách tối om, nhìn tin nhắn đó sáng trên màn hình hồi lâu mới tắt ngấm.
Ngoài cửa sổ có xe chạy qua, ánh đèn xe quét qua trần nhà rồi biến mất.
Tôi đi bộ về phòng ngủ, ngồi bên giường rất lâu.
Chu Minh trở mình, lầm bầm gì đó trong miệng rồi cuộn hết chăn sang một bên.
Tôi nằm xuống, nhắm mắt lại, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói của mẹ chồng: Nếu không được nữa thì ly hôn rồi tìm người khác.
Ba ngày trước đám cưới, mẹ chồng gọi tôi đến nhà bà.
Bà đưa cho tôi một phong bao đỏ, chữ Song Hỷ nhũ vàng được in ngay ngắn.
“Tiền bỏ hộp đã chuẩn bị chưa? Đây là phong bao chuyên dùng để đựng tiền bỏ hộp, mẹ đã đi ba tiệm mới chọn được đấy.”
Tôi nhận lấy phong bao, không nói gì.
Ánh mắt mẹ chồng quét một vòng trên mặt tôi.
“Bao nhiêu?”
“Đủ sức nặng.”
Bà hài lòng gật đầu, hiếm hoi lắm mới nở một nụ cười với tôi.
“Như thế mới được. Mẹ đã nói với bên thông gia rồi, con dâu nhà này cho tiền bỏ hộp không dưới ba vạn, con đừng làm mẹ mất mặt.”
Khi bà đưa phong bao tới, ngón tay bà nhấn nhẹ lên mu bàn tay tôi.
“Tiểu Nhã, ba năm nay mẹ đối với con thế nào con tự biết. Mẫn Mẫn gả đi là người nhà khác rồi, con làm chị dâu, giúp nó chống đỡ thể diện lần cuối này là việc nên làm.”
Tôi bỏ phong bao vào túi, kéo khóa lại.
“Mẹ yên tâm, chắc chắn sẽ chống đỡ được thể diện.”
Ngày cưới, trời còn chưa sáng tôi đã tỉnh giấc.
Ngăn kéo bàn trang điểm bị tôi kéo ra, bên trong đặt hai phong bao đỏ.
Một cái là chiếc phong bao Song Hỷ nhũ vàng mẹ chồng đưa, bên trong dày cộm.
Cái kia là phong bao lễ đổi miệng từ ba năm trước, đã phai màu, các góc cạnh mòn cả ra.