Tôi nửa tỉnh nửa mê nghe thấy anh ta nói:
"Vợ à, bàn với em một chút, hay là mình đổi địa điểm tổ chức hôn lễ sang vòng đu quay ở Hải Thành nhé?"
Câu nói này khiến tôi tỉnh táo hẳn.
Tôi nhớ lại cuộc đối thoại giữa anh ta và Thời Vi, cố ý hỏi vặn lại: "Sao đột ngột thế?"
Bùi Trú không nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của tôi, khựng lại một chút rồi cười nói:
"Chẳng phải thấy kết hôn dưới vòng đu quay sẽ lãng mạn hơn sao, anh muốn cho em một đám cưới khắc cốt ghi tâm."
Thế nhưng vài giờ trước, chính miệng anh ta đã thừa nhận, vòng đu quay là nơi anh ta và Thời Vi gặp nhau lần đầu.
Kết hôn ở nơi gặp gỡ đầu tiên, cũng coi như là đã cưới cô ta rồi.
Tôi nhìn chằm chằm Bùi Trú, đột nhiên thấp giọng lên tiếng: "Anh còn nhớ tại sao chúng ta lại chọn ngôi nhà cũ ở Giang Bắc để làm đám cưới không?"
Hơi thở anh ta khựng lại, rõ ràng là còn nhớ.
Năm đó khi bà ngoại b/ệnh nặng, anh ta đã từng nắm tay tôi thề thốt trước giường b/ệnh:
"Bà yên tâm, đời này nếu con đối xử không tốt với A Lê, cứ ph/ạt con tuyệt tự tuyệt tôn, mất hết tất cả!"
"Bà phải mau khỏe lại, tận mắt nhìn chúng con kết hôn trong ngôi nhà cũ này."
Có câu nói đó của anh ta, đôi mắt đầy nếp nhăn của bà mới từ từ khép lại.
Một tiếng sấm vang lên giữa đêm đen.
Phản chiếu gương mặt đầy do dự của Bùi Trú, đầu ngón tay anh ta khẽ lướt qua má tôi.
Nhưng cuối cùng, anh ta lại nói:
"Ngày mai toàn là những người thân, bạn bè có m/áu mặt đến dự, em cũng không nỡ để họ cười chê anh lấy một người vợ nhà quê chứ?"
Tôi nhìn mặt anh ta, đột nhiên bật cười thành tiếng.
Bùi Trú tưởng tôi đã đồng ý, đôi vai căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng.
Anh ta ôm lấy tôi, nụ hôn nóng bỏng ập xuống như vũ bão.
Tôi lại hơi nghiêng đầu, nhìn tin nhắn mới trong điện thoại.
【Hoa hải đường ở nhà cũ nở rồi, A Lê, có muốn kết hôn ở đây không?】
【Được.】
6.
Sáng sớm hôm sau, phòng khách vang lên tiếng cười kiều mị của Thời Vi.
Bước ra khỏi phòng, tôi vừa vặn nhìn thấy cô ta mặc bộ váy cưới voan mỏng kiểu Âu, vui vẻ xoay vòng trước mặt Bùi Trú.
"Anh thực sự m/ua bộ váy cưới này rồi! Giống hệt bộ chúng ta từng ưng ý năm đó!"
Ánh mắt Bùi Trú luôn đặt trên người cô ta, hoàn toàn không chú ý đến tôi đang bước ra.
Anh ta giơ tay, khẽ vén lọn tóc mai bên mặt Thời Vi.
"Lúc đó không có tiền m/ua, giờ có khả năng rồi, phải bù đắp cho em thật tốt."
Tôi nhớ đến nụ hôn tạm biệt mỗi ngày trước khi anh ta ra khỏi nhà, anh ta cũng sẽ vén tóc mai bên tai tôi một cách tỉ mỉ.
Thì ra những thâm tình này, đều là thứ đã dùng qua cho người khác.
Thời Vi cảm động đến mức ôm chầm lấy cổ anh ta, đặt một nụ hôn lên má.
"A Trú, em thực sự rất thích!"
"Cảm ơn anh."
Lúc này, cô ta mới chú ý đến tôi đang đứng sau lưng Bùi Trú.
Thời Vi như chim sợ cành cong buông tay ra: "Thẩm, Thẩm Lê?"
Bùi Trú quay đầu lại, thần sắc thoáng chút hoảng lo/ạn.
"Thời Vi đến đưa váy cưới thôi, không phải như em thấy đâu."
Tôi nhìn bộ váy voan ở góc phòng, không một chút trang trí, gấu váy thậm chí còn vấy bẩn một vệt bụi đen.
So với bộ trên người Thời Vi, nó trông chẳng khác gì đồ của phù dâu.
Tôi nhíu mày: "Đây không phải bộ tôi đã đặt."
Cô ta lập tức xin lỗi:
"Thẩm Lê xin lỗi, là tôi lấy nhầm, trên đường trời mưa tôi bị ngã nên mới làm bẩn..."
Nói xong, Thời Vi quỳ xuống chân tôi, lau chùi vết bẩn trên váy cưới từng chút một.
"Tôi sẽ làm sạch cho cô, cô đừng gi/ận..."
Bùi Trú sải bước tiến lên kéo cô ta ra, đ/au lòng nhìn vết bầm trên đầu gối cô ta.
"Cô đi/ên à?!"
Sau đó cười lạnh nhìn tôi: "Bây giờ cô hài lòng chưa?"
"Chẳng qua chỉ là một bộ váy cưới, những năm qua anh đối xử với cô tốt thế nào, cô lại vì vài mảnh vải mà làm khó cô ấy?"
Tôi nhìn chằm chằm anh ta:
"Vậy ra, bao nhiêu năm rồi, anh vẫn còn yêu cô ta."
Bùi Trú rủ mắt, hồi lâu không trả lời.
Thời Vi lại đỏ mắt kéo lấy cổ tay tôi:
"Thẩm Lê cô đừng gi/ận, đều là tại tôi không tốt, hai người đừng vì tôi mà cãi nhau."
Cổ tay có vật gì đó cấn vào đ/au điếng, tôi nhìn kỹ lại.
Trên ngón áp út của cô ta đeo chiếc nhẫn trơn giống hệt của Bùi Trú.
Tôi theo bản năng hất ra, mu bàn tay vô tình quẹt qua mặt cô ta.
Bùi Trú tức gi/ận ngay lập tức, không thèm suy nghĩ mà t/át tôi một cái.
Lực rất mạnh, tôi loạng choạng ngã vào góc tường, cuộn mình cùng với bộ váy cưới bẩn thỉu đó.
Trong phòng khách, tất cả mọi người đều đang nhìn tôi.
Ngoài Bùi Trú đang cúi đầu an ủi Thời Vi.
Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên rất hối h/ận.
Năm đó ở tiệm cà phê, tôi không nên ngồi bên cửa sổ.
Tôi cười chậm rãi, lấy tấm ảnh năm đó ra khỏi túi, đưa cho Thời Vi:
"Xin lỗi, tôi đã chiếm chỗ của cô."
"Bây giờ tôi trả lại tất cả cho cô."
Thời Vi nâng niu tấm ảnh đó, nhìn bố cục giống hệt trên ảnh, nước mắt rơi lã chã.
"Thì ra, bao nhiêu năm rồi anh vẫn không quên em..."
"A Trú, chúng ta thực sự không thể làm lại--"
Lời chưa nói hết, Bùi Trú đã đưa tay kéo lấy tôi đang định rời đi.
Giọng nói mang theo vẻ lạnh lùng hiếm thấy:
"Xe đón dâu đã đợi dưới lầu rồi, cô định đi đâu?"
Tôi lắc đầu:
"Tôi không gả cho anh nữa, Bùi Trú."
7.
Bùi Trú sững sờ một lúc, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi, nghiến răng nghiến lợi nói: