Tôi thu mình trong vòng tay Tạ Ứng Hoài, tiếng khóc càng lúc càng lớn.
Anh hết lần này đến lần khác vuốt ve tấm lưng tôi, nhẹ nhàng dỗ dành:
"Là anh không tốt, không nên không bàn bạc với em mà đã bỏ đi."
"Cũng không thể nhìn bà lần cuối."
Nói đoạn, anh âm thầm siết ch/ặt nắm đ/ấm: "Còn để tên khốn Bùi Trú kia thừa cơ lợi dụng."
Tôi bật cười thành tiếng.
Khẽ đ/ấm vào ngựk anh:
"Trước mặt bà, không được nói tục."
Anh lập tức im bặt, như một đứa trẻ làm sai chuyện.
Chớp mắt lại cười: "Bà sẽ không trách anh đâu."
"Dù sao thì, anh cũng sắp rước cục cưng bảo bối của bà về nhà rồi."
11.
Ngày cưới, người đến không nhiều, nhưng đều là những người thân thiết với chúng tôi.
Tôi mặc bộ đồ Tú Hòa mà bà thích nhất, được Tạ Ứng Hoài dắt tay làm lễ bái đường.
Một đám cưới kiểu Trung Hoa rất truyền thống.
Người có mặt ở đó ai nấy đều đỏ hoe mắt.
Ảnh của bà được treo trên bàn thờ, mỉm cười hiền hậu, như thể đang dõi theo từ trên trời cao.
Tạ Ứng Hoài quỳ một chân, lấy ra một viên kim cương to như trứng bồ câu:
"A Lê, lời hứa năm mười tám tuổi, bây giờ anh đã thực hiện được rồi."
Anh cười, đôi mắt đào hoa lấp lánh yêu thương, trông rất đẹp:
"Thề thốt trời tru đất diệt thì xưa quá rồi, nếu anh đối xử không tốt với em, không đợi bà trên trời ra tay, anh sẽ tự ra tay trước."
"Sự nghiệp anh gây dựng ở nước ngoài những năm qua, toàn bộ cổ phần đều chuyển giao cho em, coi như là tài sản tiền hôn nhân."
Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay, mọi người đều đồng thanh tán thưởng.
"Tiền của anh, trái tim của anh, con người của anh, tất cả mọi thứ của anh đều thuộc về em."
"Vậy A Lê, gả cho anh có được không?"
Tạ Ứng Hoài vừa nói vừa tự mình bật khóc trước.
Trong cơn mơ màng, tôi như thấy lại Tạ Ứng Hoài năm mười tám tuổi, hồi hộp và ngây ngô tỏ tình với tôi.
Khoảnh khắc đó, mọi ký ức về Bùi Trú đều tan thành mây khói.
May thay, anh ấy không nuốt lời.
Tôi kiên định và chậm rãi đưa tay ra:
"Được."
Tạ Ứng Hoài đỏ mặt, quanh quẩn bao nhiêu năm.
Chúng tôi vẫn trở về ngôi nhà nhỏ này.
Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nói khàn đặc của Bùi Trú đột ngột vang lên.
"Tôi không đồng ý--"
Anh ta trông như đã thức trắng đêm, dưới mắt đầy quầng thâm, trên cằm còn lún phún râu.
Trong tay còn ôm bộ váy cưới ngày đó tôi không lấy.
"A Lê, váy cưới của em anh lấy về rồi đây."
"Tại sao ngày đó em không quay lại... Anh nghĩ thông suốt rồi, em không phải là thế thân của Thời Vi, bao nhiêu năm qua, trái tim anh đã sớm yêu em rồi."
"Người anh muốn cưới, từ đầu đến cuối chỉ có mình em."
Tôi không đưa tay ra, nhưng Tạ Ứng Hoài đã nhận lấy bộ váy cưới.
Sau đó gh/ê t/ởm ném sang một bên:
"Lấy đồ người khác không cần rồi đưa cho A Lê, mày cũng thật là hay đấy."
Bùi Trú nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Tạ Ứng Hoài:
"Là mày! Thời Vi đã thừa nhận rồi, cô ấy từng gặp mày khi du học ở nước ngoài!"
"Là mày nói cho cô ấy biết tin chúng ta sắp cưới, để cô ấy quay về phá hoại chúng ta!"
"Thời Vi ở nước ngoài cùng lúc quen mấy gã bạn trai, tiêu không ít tiền cho đàn ông, vì thiếu n/ợ nên mới quay về nước!"
Nói xong lại thê lương nhìn tôi:
"Người đầy toan tính như vậy, sao em có thể gả cho hắn?!"
"Anh đã đưa Thời Vi ra nước ngoài rồi, sau này không ai có thể làm phiền hôn nhân của chúng ta nữa, em đừng đồng ý với hắn, quay về bên anh được không?"
Quả nhiên, đúng như tôi dự đoán, Thời Vi về nước chính là nước đi của Tạ Ứng Hoài.
"Nhưng mà, ruồi không đục trứng không vết."
Tôi lạnh lùng lên tiếng: "Nếu không phải hai người vẫn luôn thư từ qua lại, thì sao cô ta vừa nhận được tin đã quay về nước chứ?"
Sắc mặt Bùi Trú trắng bệch.
Tôi rủ mắt, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh ta đã tháo ra.
Nhưng vẫn còn một vết hằn rõ rệt.
"Chiếc nhẫn cô ta tặng anh đeo bao nhiêu năm không chịu tháo, giờ thì chịu rồi sao?"
Anh ta sốt sắng muốn tìm ki/ếm sự tha thứ của tôi.
Thấy tôi thờ ơ, đành phải quỳ trước di ảnh của bà:
"Em quên rồi sao, chúng ta đã thề thốt trước mặt bà rồi!"
Tôi kéo mạnh Bùi Trú đứng dậy: "Là anh phản bội lời thề trước, anh còn mặt mũi nào mà gặp bà nữa?"
Anh ta loạng choạng lùi hai bước, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
Còn muốn nói gì đó, liền bị bạn của Tạ Ứng Hoài kéo ra ngoài.
"Đi đi đi, ngày vui của người ta, thứ xui xẻo cút hết cho tôi!"
Tôi nhìn Tạ Ứng Hoài, sự đắc ý trong mắt anh vẫn chưa kịp thu lại.
Ánh mắt vừa chạm vào tôi, lập tức biến thành bộ dạng chú cún nhỏ ngoan ngoãn.
"Vợ ơi, anh có thể giải thích."
Tôi cười lạnh, đeo nhẫn cưới vào.
"Tối nay sẽ trị tội anh sau."
"Tuân lệnh bà xã đại nhân!"
Trên giường tân hôn, Tạ Ứng Hoài thành thật khai báo những gì anh đã làm ở nước ngoài những năm qua.
Nghe đến một nửa, tôi không kìm được đ/au lòng ôm lấy anh:
"Anh sống khổ cực như vậy, sao không nói cho em sớm hơn?"
Anh lại vui vẻ cong khóe miệng:
"A Lê, em đ/au lòng cho anh."
"Vậy thì những khổ cực anh chịu đều đáng giá!"
Trước đây thấy chiếc giường này rất rộng, lớn lên rồi lại thấy quá nhỏ.
Chẳng đủ cho Tạ Ứng Hoài quậy phá.
Anh khẽ cắn vành tai tôi, ngoài cửa sổ bóng hoa lay động.
"Anh còn muốn thú nhận một chuyện nữa."
Cả người tôi tan chảy thành một vũng nước, mềm mại "ừ" một tiếng.
Tạ Ứng Hoài trong mắt có chút do dự, nhưng vẫn thành thật khai báo:
"Anh đã lén phái người, phong sát Bùi Trú trong giới nhiếp ảnh."