Bà ngoại uống hết bát canh, đôi mắt đảo một vòng, nắm lấy tay mẹ tôi: "Ngọc à, con từ nhỏ đã hiểu chuyện, lần này nhất định phải giúp em trai con."
Mẹ tôi nhìn tôi một cái, bồn chồn hỏi: "Giúp gì ạ?"
Bà ngoại thở dài: "Công ty của nó hiệu quả không tốt, muốn v/ay vốn ngân hàng, cần một người bảo lãnh. Tìm người ngoài thì sợ không yên tâm, nó lại ngại mở lời với con, nên mẹ đành phải mở lời giúp nó vậy."
Mẹ tôi lại nhìn tôi: "Chuyện này... con mỗi tháng ki/ếm được 4000 tệ, bảo lãnh cho nó, ngân hàng người ta đâu có duyệt ạ?"
"Chuyện này không cần con lo."
"Chuyện lớn thế này, con phải bàn bạc với bố của San San đã."
"Ừ, con đi đi. Sẽ không để con giúp không đâu, Kiến Quốc nói sẽ giới thiệu cho Trần Dữ vài khách hàng lớn, đơn hàng đều là hàng triệu tệ đấy."
Mẹ tôi ấp úng đồng ý.
Ra khỏi b/ệnh viện, tôi và mẹ nhìn nhau.
"Mẹ, con nói không sai đúng không? Giờ mẹ nên tin con rồi chứ?"
Trước khi đến b/ệnh viện, tôi và mẹ đã đá/nh cược một ván.
Cược rằng bà ngoại chắc chắn sẽ không từ bỏ việc thuyết phục mẹ tôi đứng ra bảo lãnh.
Tôi đã thắng.
"Mẹ, chúng ta không dựa vào ai cả, con cũng có thể giúp anh trai phát tài."
Sau khi về, tôi xin nghỉ phép rồi cùng anh trai đi một chuyến đến Nghĩa Ô. Sau khi khảo sát vài nhà máy ở đó, cuối cùng chúng tôi chốt được một nơi có chất lượng sản phẩm và giá thành tối ưu nhất.
Chúng tôi ký hợp đồng đ/ộc quyền phân phối sản phẩm với họ.
Sau khi chi ra năm vạn tệ tiền đặt cọc, tôi bắt đầu miệt mài vẽ bản thiết kế.
Anh trai nhìn bản thảo của tôi, nhíu mày: "Em nói xem, cái thứ này mà b/án ch/áy hàng á?"
Trên bản vẽ là một chú thỏ nhỏ, mặc bộ quần áo lông xù đa sắc, để lộ đôi mắt to tròn cùng hàm răng nhọn hoắt, nở một nụ cười đầy tà á/c.
Vẽ xong nét cuối cùng, tôi thở phào nhẹ nhõm, cầm lấy bản thảo từ tay anh: "Tất nhiên rồi, không chỉ b/án ch/áy hàng, mà còn là hàng hiếm nữa là đằng khác."
"Được rồi, chúng ta mới chỉ đóng năm vạn tiền cọc, số tiền lớn còn lại sau này, em tính sao?"
Tôi cười bí hiểm với anh: "Cứ chờ đi, chẳng mấy chốc sẽ có người mang tiền đến tận cửa cho chúng ta."
Anh trai cười bất lực.
Hai ngày sau, "Thần Tài" gõ cửa thật.
Quay ngược thời gian lại ba ngày trước, tôi đã nhận được những thứ mà bạn của anh trai giúp lấy được. Tôi nhờ người đó tạo cho một tài khoản ẩn danh IP, dùng tài khoản đó gửi cho mợ một tin nhắn.
Giờ đây, mợ cuối cùng đã hồi âm: 【Tao đồng ý với điều kiện của mày, đưa đồ đây.】
Một tiếng sau, tài khoản ảo của tôi nhận được 3 triệu tệ.
Nhìn dãy số trên màn hình, tôi khẽ nhếch môi.
Đưa lên kệ đặt trước, quảng bá trên các nền tảng, tôi và anh trai bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua gần một tháng.
Tối hôm đó, tôi vừa tăng ca về đến nhà, anh trai lao tới ôm chầm lấy tôi, phấn khích nói: "San San, đơn đặt hàng trên hệ thống đã vượt con số 10.000 rồi, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, thật không thể tin nổi."
"Anh, bình tĩnh đi, mới có 10.000 thôi mà. Trong một tháng tới, ngày nào cũng sẽ bùng n/ổ đơn hàng, anh cứ chuẩn bị tinh thần mà tăng ca đi!"
"Được được được, anh ở lại kho hàng cũng không thành vấn đề. Anh không nằm mơ đấy chứ?"
Tôi cười: "Anh, anh tự nhéo mình một cái thật đ/au là biết ngay có đang nằm mơ hay không thôi."
Giây tiếp theo, anh trai đ/au đến mức nhăn mặt lại.
"Là thật! Thật kỳ diệu!"
Tôi thầm nghĩ, nếu anh trai biết tôi là người trọng sinh, chắc anh ấy còn thấy kỳ diệu hơn nữa.
"Anh, bên phía nhà máy đã liên lạc xong rồi, cứ phát hàng tồn kho trước đi, dù sao chúng ta cũng là b/án đặt trước, lô hàng sau không cần phát ngay, nhớ là phải đợi sau 10 ngày mới được phát, nhớ kỹ nhé."
"Ừ ừ, được, nghe theo em hết."
Anh trai gật đầu: "San San, rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?"
Tôi lấy điện thoại ra, mở một mạng xã hội, nhập một chuỗi ký tự rồi tùy ý chọn một video cho anh xem: "Anh nhìn xem, chính nhờ những ngôi sao, người có sức ảnh hưởng này quảng bá, sản phẩm này mới trở thành xu hướng. Anh tưởng họ khoe búp bê sao? Không, họ đang khoe đẳng cấp, năng lực và sự giàu có. Khi sở hữu nó trở thành một trào lưu, nhu cầu thị trường sẽ mở ra. Muốn ki/ếm tiền phải nhanh, chuẩn và quyết liệt. Trào lưu giống như vòi rồng, sẽ không ở lại quá lâu, nên ai nắm bắt được cơ hội này, người đó sẽ ki/ếm được một mẻ lớn. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa cả đấy."
Ánh mắt anh trai nhìn tôi tràn đầy sự ngưỡng m/ộ.
Tôi bỗng thấy hơi ngại: "Anh, anh tuyển thêm vài nhân viên thời vụ đi, đừng để mình quá sức."
"Anh không sợ mệt, mệt một chút mới có tiền. Đúng rồi, anh sẽ bảo mẹ đến giúp một tay."
"Được ạ! Có anh luôn để mắt đến mẹ, không sợ bà bị bà ngoại mê hoặc nữa."
Sau khi xuất viện, bà ngoại cứ cách vài ngày lại gọi điện quấy rối mẹ, chẳng qua cũng chỉ vì chuyện bảo lãnh. Mẹ tôi đã từ chối thẳng thừng, nhưng bà ngoại vẫn không bỏ cuộc, còn muốn dùng đạo đức để ép buộc mẹ tôi. Mẹ tôi từ nhỏ đã nghe lời bà, bị bà nói như vậy nên có phần lung lay. May mà tôi và anh trai đã kịp thời ngăn cản.
Chỉ trong ba tháng, anh trai đã ki/ếm được mười triệu tệ.
Cả nhà vui mừng khôn xiết.
Ngay khi chúng tôi đang đắm chìm trong niềm vui giàu sang, thì phía bên cậu ruột xảy ra một việc lớn.
Mợ và cậu ruột cãi nhau đòi ly hôn, lên cả hot search!