Ông ta kéo Khương D/ao đang định ăn vạ lại: "Chúng ta đi."
"Ba!" Khương D/ao dậm chân không cam lòng.
"C/âm miệng, còn chưa thấy đủ mất mặt sao?"
Khương phụ quát lớn một tiếng, lôi Khương D/ao đi ra ngoài.
Tống Thành nhìn tôi, lại nhìn Khương D/ao, cuối cùng vẫn lủi thủi đi theo phía sau.
Lâm Uyển đứng tại chỗ, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, bà chỉ thở dài, để lại một câu "con tự chăm sóc bản thân nhé", rồi cũng quay lưng bỏ đi.
Sau khi mọi người đi hết, tôi nhìn những rương vàng và trái phiếu đó, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Điềm đạm như hoa cúc?
Đó là để cho người ngoài xem thôi.
Ai mà lại đi chê tiền chứ?
Có mười tỷ này, tôi mới là hào môn thực thụ.
Còn chút gia sản gọi là của nhà họ Khương kia, tôi thật sự không thèm vào mắt.
Tôi cầm điện thoại lên, bấm một cuộc gọi.
"Alo, là nhà đấu giá phải không? Tôi có một lô cổ vật và vàng muốn b/án... Đúng, số lượng rất lớn, tốt nhất các người nên cử một đội ngũ chuyên nghiệp đến đây."
Cúp điện thoại, tôi nhìn bãi cỏ hoang đầy sân, tâm trạng cực kỳ tốt.
Thế này thì cuối cùng cũng có tiền để sửa nơi này thành bộ dạng tôi thích rồi.
Trồng hoa cúc gì chứ?
Tôi muốn trồng đầy sân những cái cây hái ra tiền!
Hiệu suất của nhà đấu giá cao đến kinh ngạc.
Chưa đầy hai tiếng, một đội xe an ninh vũ trang tận răng và đoàn chuyên gia giám định đã tiến vào con đường đất gập ghềnh đó.
Cùng lúc đó, những chiếc xe sang của nhà họ Khương lại quay đầu trở lại.
Lần này không chỉ có Khương phụ và Khương D/ao, mà cả đội ngũ pháp lý của công ty cũng được mang đến.
Hai bên chạm trán ngay tại cổng sân.
Khương phụ mặt mày đen kịt, chỉ vào đám chuyên gia giám định vừa xuống xe gào lên: "Đây là tài sản riêng của nhà họ Khương chúng tôi, ai cho phép các người đụng vào? Tất cả cút ra ngoài cho tôi!"
Các chuyên gia nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, tay mân mê cuộn trái phiếu trị giá liên thành đó.
"Ba, nóng gi/ận quá rồi đấy ạ."
Tôi thổi bụi trên trái phiếu, thản nhiên nói: "Dễ hại gan, nhanh già lắm."
Khương D/ao nhìn thấy thứ trong tay tôi, mắt như muốn trợn ngược ra ngoài, h/ận không thể lao lên cư/ớp lấy.
"Khương Ninh, cô bớt giả vờ giả vịt đi."
"Luật sư đã đến rồi, hành vi này của cô gọi là chiếm đoạt, căn nhà này tuy đã sang tên cho cô, nhưng đồ đạc bên trong là của ông nội để lại cho nhà họ Khương!"
Luật sư phía sau cô ta chỉnh lại kính, vẻ mặt công tư phân minh.
"Cô Khương, theo quy định liên quan của Bộ luật Dân sự, nếu hành vi tặng cho dựa trên sự nhầm lẫn nghiêm trọng, người tặng có quyền yêu cầu hủy bỏ. Ông Khương lúc đầu không biết dưới đất ch/ôn giấu tài sản khổng lồ, nên việc sang tên căn nhà này là vô hiệu."
Khương phụ nghe vậy, sống lưng lập tức thẳng tắp.
"Nghe thấy chưa? Vô hiệu!"
"Mau giao đồ ra đây, nể tình cô là con gái tôi, tôi sẽ không truy c/ứu trách nhiệm của cô!"
Tôi nghe mà bật cười.
Thật sự, chưa từng thấy ai mặt dày đến thế.
Tôi đứng dậy khỏi ghế mây, bước tới trước mặt vị luật sư kia.
"Nhầm lẫn nghiêm trọng?"
Tôi lấy điện thoại ra, bấm vào một đoạn ghi âm.
Đó là đoạn tôi cẩn thận ghi lại trong buổi họp gia đình sau bữa tiệc sinh nhật hôm qua.
Trong đoạn ghi âm, giọng của Khương phụ rõ ràng vô cùng, toát lên vẻ thiếu kiên nhẫn và sự kiêu ngạo của kẻ ban ơn.
"Căn nhà rá/ch nát đó từ lâu đã không có người ở, sắp sập đến nơi rồi, cũng chỉ có mảnh đất đó còn đáng giá chút tiền. Vì Ninh Ninh thích cuộc sống khổ sở này, thì cho nó đi, đỡ phải sau này nói tôi thiên vị."
"Đồ đạc rá/ch nát bên trong đều cho nó hết, không được giữ lại món nào!"
Đoạn ghi âm phát xong, tôi tắt điện thoại, nhìn Khương phụ đang mặt mày xanh mét.
"Ba, đồ rá/ch nát cũng là ba nói, không giữ lại món nào cũng là ba nói. Sao thế, giờ đồ rá/ch nát biến thành cổ vật, ba lại muốn đòi về à?"
"Làm người không được lật lọng quá, dễ bị t/âm th/ần phân liệt lắm."
Sắc mặt luật sư thay đổi, có chút lúng túng nhìn Khương phụ: "Tổng giám đốc Khương, chuyện này... nếu đã có biểu đạt ý chí tặng cho rõ ràng, hơn nữa còn chỉ rõ bao gồm cả vật dụng trong nhà, thì vụ kiện này... không dễ đá/nh đâu."
Khương phụ tức đến run người, giơ tay định đá/nh tôi.
"Đứa con nghịch tử, ta nuôi ngươi có ích gì, vậy mà dám ghi âm tính kế cả cha mình."
Cái t/át của ông ta còn chưa kịp hạ xuống đã bị nhân viên an ninh bên cạnh chặn đứng.
Đội ngũ an ninh tôi thuê là từ nhà đấu giá hàng đầu, ai nấy đều là dân có võ.
"Ông Khương, xin tự trọng."
Đội trưởng an ninh lạnh lùng nói: "Đây là tư gia của cô Khương Ninh."
Tôi lùi lại một bước, chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối, vẫn giữ vẻ điềm đạm như hoa cúc.
"Ba, đừng động thủ, tổn hại hòa khí."
"Nếu các người thấy không công bằng, cứ việc đi kiện. Nhưng trước khi tòa án có phán quyết, những thứ này đều đứng tên tôi."
"Tôi muốn b/án thì b/án, muốn hiến thì hiến."
Tôi quay đầu nhìn đám chuyên gia: "Mọi người, bắt đầu làm việc đi. Mỗi một món đều phải giám định rõ ràng, thiếu một sợi lông thôi là tôi bắt ba tôi đền đấy."
Khương phụ trơ mắt nhìn từng rương vàng bị chuyển lên xe bọc thép, tức đến mức trợn ngược mắt, suýt chút nữa ngất đi.
Khương D/ao bên cạnh sốt ruột dậm chân liên hồi, nhưng ngay cả cổng lớn cũng không vào được.
Nhà họ Khương vẫn không bỏ cuộc, những ngày tiếp theo...
Họ không vào được cửa, liền bắt đầu gây rối ở cổng.