“Chuyện này qua đi tôi mặc kệ anh xử lý thế nào, nhưng bây giờ anh không thể không lo. Anh nhất định phải tìm mối qu/an h/ệ để họ c/ứu sống Trương Lỗi bằng mọi giá. Nếu Trương Lỗi không tỉnh lại, gia đình này coi như tiêu tùng rồi.”
“Đứa nhỏ mới bốn tuổi không nói, bên phía chú Trương cũng không biết ăn nói thế nào. Trương Lỗi mà không tỉnh, chú ấy chắc chắn sẽ tống mẹ vào tù.”
Ninh Hân lại một lần nữa quỳ xuống.
“Chị dâu, tôi biết chị trách tôi, là tôi ăn nói mỉa mai trong nhóm gia đình, tôi là đồ khốn nạn. Giờ tôi sẽ minh oan cho chị, c/ầu x/in chị nhất định phải tha thứ cho tôi và c/ứu Trương Lỗi.”
Một đoạn video đã được quay sẵn từ trước được gửi vào nhóm.
Ninh Hân nước mắt ngắn nước mắt dài kể lại toàn bộ sự việc, cuối cùng còn không quên tâng bốc tôi lên tận mây xanh.
“Tôi tin vào y đức và y thuật của chị dâu, chị ấy chắc chắn sẽ đại nhân đại lượng, nhất định sẽ c/ứu sống Trương Lỗi.”
Khi con người ta đã đến mức cạn lời, thực sự chẳng muốn nói thêm bất kỳ câu nào thừa thãi nữa.
Nhóm gia đình hoàn toàn im lặng.
Tôi không thèm để ý đến Ninh Hân, gọi Ninh Viễn Chu ra nói chuyện riêng.
“Có thể tranh thủ thời gian đi làm thủ tục ly hôn được không?”
Ninh Viễn Chu ngẩn người, sau đó quay mặt đi che giấu khuôn mặt, rồi đôi vai anh ta bắt đầu run lên bần bật.
Ninh Viễn Chu không muốn ly hôn. Yêu nhau ba năm, kết hôn bảy năm, anh ta nói chưa bao giờ nghĩ đến ngày sẽ có lúc phải chia tay tôi.
Tuy nhiên, anh ta dường như cảm thấy nếu đồng ý với điều kiện này của tôi, hy vọng Trương Lỗi tỉnh lại sẽ tăng thêm một phần.
Cuối cùng, anh ta như cam chịu số phận mà cùng tôi bước vào Cục Dân chính.
Thủ tục ly hôn diễn ra rất suôn sẻ, phân chia tài sản không có gì tranh chấp.
Để đáp lễ, sau khi rời Cục Dân chính, tôi đã giúp Ninh Viễn Chu đặt lịch hẹn với bác sĩ điều trị chính của Trương Lỗi.
Bác sĩ rất thẳng thắn, phân tích kỹ lưỡng tình trạng của Trương Lỗi cho Ninh Viễn Chu nghe. Sau khi nghe xong, Ninh Viễn Chu hoàn toàn suy sụp, nhưng vẫn phải gồng mình lên để chăm sóc cả gia đình già trẻ.
Một tuần trôi qua, mẹ chồng trong phòng b/ệnh suốt ngày hồi hộp, gặp á/c mộng rồi gào thét không muốn ngồi tù.
Mẹ Trương Lỗi thì ngày nào xem tình trạng con trai xong cũng đến phòng b/ệnh dọa bà một lần. Ninh Viễn Chu không còn cách nào khác đành phải để bà xuất viện sớm.
Thế nhưng khó khăn cứ chồng chất, Trương Lỗi không có dấu hiệu tỉnh lại, chi phí điều trị Ninh Hân không đủ khả năng chi trả, còn bố mẹ Trương Lỗi lấy việc báo cảnh sát ra để ép mẹ chồng phải nộp tiền viện phí.
Mẹ chồng đành phải nén nỗi sợ hãi, quay lại nghề cũ, đến công ty vệ sinh tiếp tục làm việc.
Ninh Hân cũng bỏ công việc nhàn hạ, một mình làm hai công việc.
Ninh Viễn Chu lấy hết tiền tiết kiệm ra đóng viện phí, mỗi ngày đều rối như tơ vò, nhưng cũng chỉ tạm thời xoay xở được.
Thế nhưng, những mầm họa đã sớm được gieo xuống.
Một ngày nọ, khi mẹ chồng đang lau sàn, bà bị hai cảnh sát đưa đi.
Ninh Viễn Chu và Ninh Hân bị triệu tập đến phòng điều tra.
Họ gặp một người không ngờ tới nhưng lại rất hợp lý--bà Vương ở tầng dưới.
Sắc mặt bà Vương vàng vọt thiếu sức sống, đôi lông mày nhíu ch/ặt vì chịu đựng đ/au đớn trong thời gian dài.
Ngồi cạnh bà là con trai bà, mặt mày xanh mét.
Mẹ chồng cũ của tôi, Trương Xuân Mai, co rúm người lại trong góc ghế, đôi vai r/un r/ẩy không dám nhìn bất kỳ ai.
“Đồng chí cảnh sát,” bà Vương vừa thấy Ninh Viễn Chu bước vào, cảm xúc liền kích động, chỉ tay vào mẹ chồng: “Chính là bà ta, khẳng định chắc nịch rằng tôi bị viêm túi mật, bắt tôi uống xyldp! Tôi chần chừ là bà ta kéo tôi đi m/ua. Bà ta đã làm chậm trễ của tôi hơn một tuần! Giờ b/ệnh zona của tôi đã chữa khỏi, nhưng lại để lại di chứng đ/au dây th/ần ki/nh! đ/au như bị điện gi/ật, đêm nào cũng không ngủ được!”
Con trai bà Vương đỡ lấy mẹ, trừng mắt nhìn Ninh Viễn Chu: “Vì chuyện này mà mẹ tôi suy sụp, không thể đi làm, mỗi ngày sống bằng th/uốc giảm đ/au. Trước đây nể tình hàng xóm, các người đã bồi thường viện phí, chúng tôi cũng nhịn rồi. Nhưng cơn đ/au này không dứt, bác sĩ nói rất có thể sẽ phải chịu đựng vài năm nữa! Mẹ tôi chưa đầy sáu mươi, cuộc sống này phải sống sao đây?”
Cảnh sát gõ bàn, ra hiệu cho hai bên bình tĩnh, rồi nhìn về phía Ninh Viễn Chu: “Chúng tôi đã nắm được tình hình. Người báo án cáo buộc hành vi trước đây của Trương Xuân Mai đã làm chậm trễ tình trạng b/ệnh, gây ra hậu quả nghiêm trọng, yêu cầu truy c/ứu trách nhiệm và bồi thường chi phí điều trị tiếp theo cùng tổn thất tinh thần. Các người có gì muốn nói không?”
Ninh Viễn Chu há miệng, chỉ thấy cổ họng khô khốc.
Trương Xuân Mai đứng dậy kéo tay áo con trai.
“Con trai, mẹ đã già thế này rồi không thể ngồi tù được đâu.”
Ninh Viễn Chu chưa kịp nói gì, Ninh Hân với khuôn mặt đờ đẫn đã lên tiếng.
“Kết án đi!” Nó nói.
“Đồng chí cảnh sát, chúng tôi không còn lấy ra được một xu nào nữa rồi, chồng tôi vẫn đang nằm viện chờ tiền c/ứu mạng, các người kết án bà ấy đi!”
Trương Xuân Mai không thể tin nổi mà há hốc miệng, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Mẹ, mẹ khóc cái gì?”
Ninh Hân với khuôn mặt vô cảm hỏi: “Chẳng phải bà giỏi lắm sao? Chẳng phải bà biết kê đơn chữa b/ệnh sao? Nếu bà không muốn ngồi tù thì đi chữa cho bà Vương đi, đi đá/nh thức Trương Lỗi dậy đi, mẹ mau đi đi!”
Nghe nói cảnh tượng ngày hôm đó vô cùng hỗn lo/ạn.
Sự cấu x/é giữa mẹ và con gái, sự phẫn nộ của gia đình bà Vương, Ninh Viễn Chu kẹt ở giữa bị tấn công từ mọi phía.
Cuối cùng Ninh Viễn Chu thỏa hiệp: “Xử lý thế nào, tôi sẽ bồi thường là được.”
Từ đồn cảnh sát bước ra, Ninh Viễn Chu gọi Ninh Hân lại.
Anh ta nói tiền nong đang hơi kẹt, xem Ninh Hân có thể ứng trước một phần không.
Ninh Hân vẫn đờ đẫn.
Nó nói: “Nếu anh không lấy ra được tiền, tôi cũng có cách không cần tiền.”
“Dù sao nếu bố chồng tôi đứng ra làm nguyên đơn, anh có thể giải quyết dứt điểm một lần cho xong.”