Ta chưa từng dám xa xỉ mong cầu một ngày nào đó chàng cũng sẽ vẽ mày cho ta, để ta tận hưởng niềm vui chốn khuê phòng.

Ta mịt mờ rơi lệ, cảm thấy bản thân mới là kẻ thừa thãi.

Khi người hầu bưng bát th/uốc ta đã dặn dò từ trước lên.

Hai người họ đã trang điểm xong xuôi.

Thậm chí còn mặc y phục đồng điệu, như thể muốn cho tất cả mọi người đều biết chuyện tư tình của họ.

Thích Trường Sinh đón lấy bát th/uốc, định uống cạn.

Nhưng Tống Nhược Nam lại ngăn chàng lại.

Ả giả vờ làm bộ tỉ mỉ ân cần, ôm lấy bát th/uốc vào lòng.

“Th/uốc này là tỷ tỷ tự tay sắc, ai biết có uống được hay không, chi bằng tướng quân cứ phái một dược sư đến xem xét kỹ lưỡng.”

“Nếu tướng quân uống vào xảy ra chuyện gì, Nam nhi biết sống sao đây?”

Đợi Thích Trường Sinh quay lưng đi, sai người hầu tìm y sư.

Tống Nhược Nam tức thì ánh mắt tràn đầy á/c ý.

Ả nhếch đôi môi đỏ mọng, lộ ra nụ cười hiểm đ/ộc, bỏ th/uốc đ/ộc giấu trong tay áo vào bát.

Ta nhìn bát th/uốc mà ta đã phải mất ba năm mới gom đủ nguyên liệu.

Lại còn là bát th/uốc mà ta đã thức trắng ba đêm ba ngày, không dám chợp mắt mới sắc thành.

Cuối cùng, sợ dược tính không đủ, ta còn c/ắt tay mình, nhỏ m/áu tươi vào làm dược dẫn.

Trọn vẹn ba năm tâm huyết, tất cả cũng chỉ vì muốn Thích Trường Sinh được an khang.

Từng bước từng bước một, Tống Nhược Nam đều biết rõ.

Thích Trường Sinh lại càng biết rõ.

Y sư rất nhanh đã tới.

Kết quả đương nhiên là chứng minh bát th/uốc này ẩn chứa kịch đ/ộc.

Thích Trường Sinh tin lời ả, ném bát th/uốc thẳng xuống đất.

Bát vỡ tan thành vô số mảnh, cũng giống như trái tim ta vậy.

Thích Trường Sinh m/ắng nhiếc ta là mụ đàn bà hiểm đ/ộc, muốn hại chàng.

Thế nhưng chàng rõ ràng biết, đó là phương th/uốc ta đã tìm khắp vùng Mạc Bắc, dập đầu trước thần y suốt ba ngày ba đêm mới xin được.

Ta yêu chàng sâu đậm đến thế, sao có thể hại chàng?

Ta quỳ rạp dưới đất, vươn tay nhặt những mảnh vỡ, cố gắng lắp ghép lại.

Nhưng chung quy cũng chỉ là công dã tràng.

Cho dù gương vỡ có thể lành, nước đổ có thể hốt.

Thì mối tình giữa Thích Trường Sinh và ta, rốt cuộc cũng đã tan tành mây khói.

Hóa thành tro bụi.

Thích Trường Sinh dường như đã quên bẵng ngày ta hồi kinh, vẫn không hề xuất hiện.

Chàng thậm chí còn cùng Tống Nhược Nam ăn vận thường phục đi dạo phố phường.

Ta chưa từng thấy chàng trân trọng một người đến thế, chọn lựa một chiếc trâm cài rất lâu.

Rồi dịu dàng cài lên tóc Tống Nhược Nam.

Khách buôn bên cạnh đang bàn tán về vụ án mạng trên con đường duy nhất dẫn về kinh thành.

“Thật thảm quá, hơn mười người đều bị gi*t, không một ai sống sót.”

“Phải đó, lúc quân Hung Nô ập tới, ta sợ quá trốn trong bụi cỏ, tận mắt chứng kiến.”

“Lũ Hung Nô vốn định cư/ớp sắc, nhưng người phụ nữ đó thật cương liệt, thà ch*t không chịu khuất phục, cuối cùng bị lo/ạn đ/ao phân thây...”

“Ai, giữa mùa đông giá rét này, e là đã bị bầy sói gặm nhấm đến cả xươ/ng cũng chẳng còn.”

“Ai nói không phải chứ, ngay cả đứa trẻ đang bú mớm cũng không tha, bị vó ngựa giày xéo đến nát thành bùn th!t!”

“Đúng rồi, sau đó ta lấy hết can đảm lại gần xem, người đá/nh xe đó, hình như là phu xe của phủ tướng quân.”

“Suỵt! Đây là kinh thành dưới chân thiên tử, lời này mà nói bậy được sao?”

Nghe thấy cuộc đối thoại giữa đám khách buôn.

Đôi mày tuấn tú của Thích Trường Sinh lập tức nhíu ch/ặt lại.

Tống Nhược Nam cũng nghe thấy, giọng điệu đầy vẻ gh/ê t/ởm.

“Người phụ nữ này chắc chắn không làm chuyện gì tốt, nếu không thì đường lớn như thế, sao lại chọn đúng nàng ta mà gi*t.”

Thích Trường Sinh ôm Tống Nhược Nam vào lòng.

“Đừng nghe nữa, kẻo bẩn tai nàng.”

Nói đoạn, Thích Trường Sinh phái người đuổi đám khách buôn, lý do là vì lời nói của họ làm bẩn tai tướng quân phu nhân.

Ngày trước, ta từng gặp đám l/ưu ma/nh chặn đường khi đi cùng nha hoàn ở kinh thành.

Thích Trường Sinh cũng như ngày hôm nay, đứng chắn trước mặt ta.

“Nàng, bẩn lắm, đừng nhìn.”

Ta ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Đợi khi ta mở mắt ra lần nữa, trong mắt chỉ có một Thích Trường Sinh phong thái ngời ngời khi ấy.

Sau đó, ta thậm chí bất chấp sự ngăn cản của cha, tuyệt thực để ép buộc.

Chỉ để người cha Thừa tướng khi đó đồng ý gả ta cho Thích Trường Sinh, kẻ lúc ấy chỉ là một tiểu tướng.

Khung cảnh mới quen thuộc làm sao.

Chỉ là người được an ủi không còn là ta nữa.

Ta đã trở thành thứ ô uế, sẽ làm bẩn tai Tống Nhược Nam.

Người thiếu niên năm nào trong mắt chỉ có mình ta, nay không biết đã đi đâu rồi.

Còn Thích Trường Sinh của hiện tại, không còn yêu ta nữa.

Có lẽ là trời xanh thương xót, thi hài của ta rốt cuộc cũng không bị bầy sói ăn sạch.

Có người đưa thi hài tàn tạ của ta đến phủ tướng quân.

Nhưng Thích Trường Sinh không có ở đó.

Tống Nhược Nam liếc nhìn một cái đầy thờ ơ, hoàn toàn không có vẻ sợ hãi khi thấy th* th/ể như trước đây.

“Đích tỷ của ta vẫn đang sống tốt ở kinh thành, các ngươi làm cái trò gì thế này.”

Mấy người đưa tin đều là người thật thà.

Họ liên tục thanh minh rằng trên xe ngựa đó có ấn ký của phủ tướng quân.

Ngay cả đứa trẻ sơ sinh trong số thi hài này cũng khớp với con gái của tướng quân phu nhân.

Tống Nhược Nam nhấp một ngụm trà nhạt, đôi mắt đảo một vòng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm