Chu Cẩn Ngôn há miệng, đứng sững tại chỗ.
Giang Tuyết Nhu trên giường b/ệnh cũng hoàn toàn ch*t lặng.
Cô ta chống tay ngồi dậy, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
“Bà là... mẹ anh sao?”
Bà cụ hừ lạnh một tiếng, giáng một cái t/át vào gáy Phương Thắng.
“Đồ khốn kiếp này, mấy năm không gặp, mày còn học được thói đá/nh người à?”
Phương Thắng bị đá/nh đến rụt cổ, ấp úng nói.
“Mẹ... mẹ nghe con giải thích, là con đàn bà khốn nạn này hại ch*t cháu của mẹ.”
“Vợ con hiện giờ vẫn đang nằm trên giường đây, con sao có thể không nóng lòng được?”
Bà cụ lại hừ lạnh, quay sang nhìn Giang Tuyết Nhu trên giường b/ệnh.
“Vợ mày? Chỉ là cái thứ này thôi sao?”
Giang Tuyết Nhu đỏ hoe mắt, giọng r/un r/ẩy.
“Mẹ, con biết mẹ có thành kiến với con, nhưng dù sao đi nữa, đó cũng là cháu đích tôn của mẹ mà...”
Bà cụ nhổ toẹt một cái về phía cô ta.
“Phỉ! Hóa ra con hồ ly tinh đó chính là mày!”
“Dỗ dành con trai tao ở bên ngoài làm trâu làm ngựa cho mày mấy năm nay, chưa một lần về hiếu kính với tao, giờ lại biết nhảy ra gọi mẹ rồi à?”
Các y tá trong phòng b/ệnh nhìn nhau, rõ ràng không ngờ tình tiết lại đảo ngược đến thế.
Tôi đứng trong góc tường, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Giang Tuyết Nhu cắn môi, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Mẹ, cho dù mẹ không thích con, cũng đâu thể bao che cho kẻ hại ch*t cháu của mẹ...”
Chu Cẩn Ngôn hoàn h/ồn lại, vội bước lên một bước.
“Đúng vậy, thưa bác, Tuyết Nhu vừa mất con, sao bác có thể giúp người ngoài b/ắt n/ạt cô ấy như thế.”
Bà cụ quay phắt đầu lại, nhìn cậu ta từ trên xuống dưới.
“Thế còn mày là ai?”
Chu Cẩn Ngôn nghẹn lời, trên mặt thoáng vẻ lúng túng.
“Cháu là bạn của Tuyết Nhu.”
Cậu ta liếc nhìn tôi đầy kh/inh bỉ rồi nói thêm.
“Cũng là bạn trai cũ của Lâm Vãn, nhưng chuyện hại ch*t cháu của bác hoàn toàn là do Lâm Vãn làm, không liên quan gì đến cháu cả.”
Bà cụ nghe vậy quay đầu nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn Chu Cẩn Ngôn với vẻ chán gh/ét.
“Cô bé, mắt nhìn người của cô cũng không khá lắm đâu.”
Chu Cẩn Ngôn đỏ bừng mặt, định lên tiếng thì bị ánh mắt của Phương Thắng làm cho sợ hãi im bặt.
Tôi cười gượng hai tiếng.
“Cũng không khá thật, may mà chia tay rồi.”
Bà cụ nheo mắt, nhìn Chu Cẩn Ngôn vẫn luôn túc trực bên cạnh Giang Tuyết Nhu, lạnh lùng nói.
“Tao thấy mày làm bạn kiểu này không bình thường chút nào, còn tích cực hơn cả con trai tao nữa.”
Sắc mặt Phương Thắng thay đổi, lập tức quay đầu nhìn hai người họ.
Tôi thầm giơ ngón tay cái cho bà cụ trong lòng.
Gừng càng già càng cay, một cái nhìn đã thấy ngay mấu chốt.
Giang Tuyết Nhu tái mặt, sự hoảng lo/ạn thoáng qua đáy mắt.
“Mẹ, sao mẹ lại hiểu lầm con và Cẩn Ngôn chứ, chúng con chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
Chu Cẩn Ngôn vội xua tay, cuống quýt giải thích.
“Cháu chỉ là quá chướng mắt người phụ nữ đ/ộc á/c như Lâm Vãn, nên mới vì đại nghĩa diệt thân mà vạch trần bộ mặt thật của cô ta.”
“Nhưng cháu và Tuyết Nhu hoàn toàn trong sạch, bác không được nói bậy.”
Bà cụ nhíu mày, khó hiểu nói.
“Tao nói một câu, hai đứa mày hùa vào cãi lại tao mười câu.”
“Người không biết lại tưởng hai đứa mày đang chột dạ đấy.”
Phương Thắng kéo bà cụ ngồi xuống, vỗ vỗ lưng bà.
“Mẹ, vợ con vừa mất con, mẹ bớt nói vài câu đi.”
Giang Tuyết Nhu đỏ mắt nhìn Phương Thắng, giọng yếu ớt và tủi thân.
“Trên tàu hỏa con bị trẹo chân, Lâm Vãn ch*t sống không chịu đổi chỗ với con.”
“Sau đó, cô ta còn thừa lúc con không để ý mà đẩy con, con mới ngã mất con.”
Chu Cẩn Ngôn lập tức tiếp lời, đầy phẫn nộ chỉ tay về phía tôi.
“Cô ta biết rõ Tuyết Nhu đi lại bất tiện, chỉ vì muốn bản thân thoải mái mà nhất quyết không chịu đổi chỗ.”
Nắm đ/ấm của Phương Thắng lại siết ch/ặt.
Anh ta quay đầu trừng tôi, răng nghiến ken két.
“Tao mà biết mày là loại người này, đã sớm bắt vợ tao tránh xa mày ra rồi!”
Bà cụ lại giáng một cái t/át vào gáy Phương Thắng.
Phương Thắng bị đá/nh đến lảo đảo về phía trước, quay đầu nhìn mẹ đầy tủi thân.
“Mẹ! Sao lại đá/nh con nữa?”
Bà cụ chống nạnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua Giang Tuyết Nhu.
“Mày là con chó à? Người ta bảo mày cắn ai là mày cắn người đó hả?”
Phương Thắng đỏ bừng mặt.
“Người ta nói là sự thật mà.”
Bà cụ nhổ toẹt một cái, lấy tờ vé tàu từ trong túi ra đ/ập lên bàn.
“Người ta nhường giường dưới cho bà già xa lạ là tao đây, còn bản thân thì leo lên giường trên!”
Bà quay sang nhìn Giang Tuyết Nhu trên giường b/ệnh, ánh mắt đầy mỉa mai.
“Mày là bà bầu, giường dưới tử tế không nằm, cứ muốn đổi lên giường trên với người ta, là sợ đứa bé trong bụng không ngã ch*t à?”
Giang Tuyết Nhu cứng đờ người, môi run run không nói nên lời.
Phương Thắng thấy thế xót xa, định lên tiếng thì bà cụ quay sang trừng mắt nhìn anh ta.
“Mày c/âm mồm cho tao!”
Phương Thắng nuốt ngược lời định nói vào trong, rụt cổ lại.