“Những món hàng lỗi loại 【Bính】 này, rõ ràng là đồ rác rưởi do Binh trượng cục dưới trướng Bình Ki/ếm Hầu ngươi chế tạo ra!”
“Hầu gia nửa đêm không ngủ, dẫn người của quân doanh phòng thủ thành đến, nhét đống rác rưởi của Binh trượng cục nhà ngươi vào kho hàng của phu nhân ta, rồi chạy đến đây bắt tr/ộm.”
“Sao nào, Hầu gia muốn tố cáo chính mình mưu phản sao!”
Sự đắc ý trên mặt Bình Ki/ếm Hầu lập tức cứng đờ.
Hắn rõ ràng không ngờ rằng, đám người dưới trướng làm việc lại cẩu thả như vậy, đến cả ký hiệu ẩn cũng không mài đi!
Thống lĩnh quân doanh phòng thủ thành cũng đổ mồ hôi hột, lặng lẽ lùi lại nửa bước, sợ dính phải vũng nước đục mưu phản này.
“Ngươi đừng có ngậm m/áu phun người! Chắc chắn là người đàn bà đ/ộc á/c này không biết lấy đâu ra đồ giả mạo!”
Bình Ki/ếm Hầu tức gi/ận đến mức mất lý trí, cố chấp biện bạch.
“Có phải giả mạo hay không, mời Thuận Thiên Phủ doãn và Công bộ Thượng thư đến kiểm chứng là biết ngay!”
Ta xoay người quát lớn.
“Vương phó tướng, cầm lệnh bài của ta đi mời người.”
“Chuyện đêm nay, nhất định phải điều tra cho ra ngô ra khoai, kẻ nào dám vu oan cho Trấn Bắc tướng quân phủ, nhất định phải trả giá đắt!”
“Được! Ngụy Chiêu Viễn, hôm nay ngươi bảo vệ con thương nhân này, ngày sau đừng có hối h/ận!”
Nói xong, Bình Ki/ếm Hầu phất tay áo, dẫn theo đám người quân doanh phòng thủ thành lủi thủi rút lui.
【Ối giời ơi ối giời ơi! Con rùa đen này ngầu bá ch/áy! Pha phản sát này ta chấm điểm mười! Đến cả Diêm Vương sống cũng bị huynh ấy cãi cho á khẩu.】
【Nhưng đừng vui mừng quá sớm, Bình Ki/ếm Hầu ăn quả đắng, lão già bên kia không cam tâm, bọn họ chắc chắn sẽ ủ mưu chiêu lớn trong yến tiệc mừng thọ Thái hậu ba ngày tới.】
【Ta phải mau đi nhà bếp tr/ộm hai miếng bánh ngọt trấn kinh thôi.】
Lâm Uyển Nhi phủi bụi trên váy, lẻn lên xe lừa, chạy biến không thấy tăm hơi.
Ta nhìn bóng lưng chạy trốn của nàng, trong lòng cười lạnh.
Trên xe ngựa về phủ, Tống Cẩm Sắt vẫn luôn cúi đầu, không nói một lời.
Ta nhìn khuôn mặt tái nhợt vì gió đêm thổi của nàng, trong lòng có chút buồn bực.
Năm đó nàng mang theo mười dặm hồng trang gả vào tướng quân phủ, ta lại vì chê nàng đầy mùi con buôn mà trong đêm tân hôn đã vội vã đến đại doanh.
Sau này ta mới biết, ngày thứ hai sau khi về nhà, nàng đã bị mẹ ta lấy cớ “con thương nhân không xứng quản gia” ph/ạt quỳ trong từ đường một ngày một đêm, ép nàng phải giao ra chìa khóa kho hàng.
Nàng vì không muốn ta phân tâm ở tiền tuyến mà nuốt hết những uất ức này vào bụng.
Ngay cả cửa hiệu của hồi môn của nàng cũng bị mẹ ta từng chút một rút ruột để lấp n/ợ c/ờ b/ạc.
Người chồng như ta, thật sự quá khốn nạn.
“Chuyện hôm nay...” Ta hắng giọng, cố gắng phá vỡ sự ngượng ngùng.
Tống Cẩm Sắt lại đột nhiên ngẩng đầu, lấy từ trong tay áo ra một lọ sứ nhỏ, đổ ra một chút dầu th/uốc.
“Mu bàn tay tướng quân bị trầy xước rồi, thiếp thay ngài bôi th/uốc.”
Giọng nàng vẫn bình thản, chỉ là trong đôi mắt đẹp kia ẩn chứa một tia dò xét mà ta không hiểu.
Có lẽ nàng cũng muốn biết tại sao ta đột nhiên như biến thành người khác, lại có thể vì nàng mà trở mặt với Bình Ki/ếm Hầu giữa phố.
Nhưng nàng không hỏi lấy một lời, chỉ nhẹ nhàng bôi dầu th/uốc lên vết bầm trên mu bàn tay ta.
Ta nhìn hàng lông mày cụp xuống của nàng, trở tay nắm lấy cổ tay nàng.
“Số của hồi môn bị lừa mất đó, ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi cho nàng.”
“Kẻ nào dám để nàng chịu uất ức nữa, ta sẽ lấy mạng kẻ đó.”
Tống Cẩm Sắt sững sờ, vành mắt đỏ lên từng chút một.
Nàng cố gắng nhẫn nhịn, đột ngột rút tay lại quay đầu đi, giọng nghẹn ngào.
“Tướng quân hôm nay s/ay rư/ợu rồi sao? Mà nói mấy lời hồ đồ này.”
Ta không ép nàng nữa.
Ngày dài tháng rộng, ta sẽ chứng minh bằng hành động.
Sáng sớm hôm sau, đám quản sự và bà vú ngày thường ỷ thế hiếp người theo mẹ ta trong phòng kế toán đều bị ta trói ném ngoài sân.
Không cần điều tra kỹ, chỉ cần lật vài cuốn sổ sách ra, những lỗ hổng chi tiêu đó đã đủ để những kẻ này mất đầu.
Ta không đi tranh cãi với mẹ, trực tiếp bảo Vương phó tướng đá/nh mỗi tên nô bộc gian xảo đó hai mươi quân côn trước mặt cả phủ, rồi b/án hết đi.
Lâm Uyển Nhi tới chính viện thỉnh an, vừa đúng lúc bắt gặp mấy bà vú bị đá/nh đến gào khóc thảm thiết.
Nàng sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, quy củ dập đầu với ta và Tống Cẩm Sắt, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
【Mẹ ơi, con rùa đen này làm thật kìa!】
【Lão già lúc nãy đã đ/ập nát cả bộ trà sứ xanh trong sân, tức đến mức suýt ngất. Ta còn thấy bà ta viết huyết thư, phái người lén đưa vào cung cho Thái hậu rồi. Chắc là định trong yến tiệc ngày mai, tố cáo tẩu tẩu tội nghịch bất hiếu, ng/ược đ/ãi mẹ chồng, tội đáng ch*t! Có khi còn lôi cả Bình Ki/ếm Hầu ra làm chứng giả nữa, biểu ca huynh phải cẩn thận đấy!】
Tay cầm chén trà của ta hơi khựng lại.
Mẹ ta vì lấp n/ợ c/ờ b/ạc và sĩ diện mà đến cả cửu tộc nhà họ Ngụy cũng không màng đến nữa!
Ta đặt chén trà xuống, vẫy tay với Lâm Uyển Nhi: “Uyển Nhi, con lại đây.”
Lâm Uyển Nhi gi/ật mình, chần chừ bước đến trước mặt ta.
“Biểu ca... có gì căn dặn ạ?”
Ta tiện tay lấy một nắm hạt vàng từ chiếc hộp nhỏ bên cạnh, nhét vào tay nàng.