“Hắn dám làm như vậy là vì đã tính toán kỹ rằng chúng ta vốn không ưa nhau, và lãnh đạo cũng đã có định kiến sẵn với chúng ta.”
Tôi mở lịch sử làm việc thường ngày của Đinh Nhân Đông ra.
“Cậu xem này, tất cả các tệp tin qua tay hắn, dấu vết chỉnh sửa đều bị xóa sạch sành sanh.”
“Đoạn ghi âm là hắn lén phát cho cậu nghe, email là hắn gửi nặc danh.”
“Chúng ta bây giờ chạy đi kiện, hắn hoàn toàn có thể vừa ăn cư/ớp vừa la làng, nói rằng vì chúng ta làm việc sai sót nên mới liên kết lại để đổ vạ cho một người mới như hắn.”
Triệu Cẩn Hinh nghiến răng, sắc mặt u ám.
“Vậy cứ nuốt cục tức này xuống sao?”
“Tất nhiên là không.”
Tôi cười lạnh.
Chiêu ly gián này của Đinh Nhân Đông chơi rất mượt, nhưng hắn đã đá/nh giá thấp năng lực chuyên môn của chúng tôi.
Thực sự coi chúng tôi là những cô nàng ngốc nghếch chỉ biết cãi vã ở chốn công sở sao.
“Chẳng phải hắn muốn xem chúng ta đấu đ/á đến ch*t để ngồi mát ăn bát vàng sao?”
“Vậy chúng ta cứ phối hợp với hắn diễn một vở kịch, cho hắn xem cho thỏa thích.”
Tôi ghé sát vào Triệu Cẩn Hinh, hạ thấp giọng nói ra kế hoạch của mình.
Triệu Cẩn Hinh nghe xong, nhướng mày.
“Cậu chắc chắn muốn chơi lớn đến vậy?”
“Không đặt cược lớn thì làm sao thắng?”
Tôi dựa người ra sau ghế.
“Có dám làm không?”
Triệu Cẩn Hinh khởi động xe, nhấn ga hết cỡ.
“Chơi.”
Ngày hôm sau, tại khu vực văn phòng mở.
Nhóm dự án đang họp buổi sáng.
Triệu Cẩn Hinh ném một xấp tài liệu dày cộp trực tiếp lên bàn làm việc của tôi.
Giấy tờ rơi vãi khắp nơi.
“Nhậm Chiêu, phần khảo sát thị trường mà cậu phụ trách làm chẳng khác nào một đống giấy vụn!”
“Dữ liệu thì lỗi thời, phân tích thì nông cạn, rốt cuộc cậu có tâm hay không vậy?”
Cô ta chống hai tay lên bàn, chỉ trích tôi từ trên cao nhìn xuống.
Cả khu văn phòng im phăng phắc, mọi người đều dừng hết công việc đang làm.
Tôi đứng phắt dậy, không hề yếu thế mà đáp trả.
“Triệu Cẩn Hinh, cậu đừng có mà b/ắt n/ạt quá đáng!”
“Những dữ liệu này đều được thu thập theo yêu cầu của cậu, bây giờ cậu lại đến bới lông tìm vết?”
“Cậu chỉ muốn lợi dụng chức quyền của người phụ trách để cố tình chèn ép tôi!”
Triệu Cẩn Hinh hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đưa ra tối hậu thư.
“Từ giờ trở đi, phần mô hình dữ liệu cốt lõi này cậu không cần quản nữa, bàn giao lại cho Đinh Nhân Đông phụ trách.”
“Cậu đi làm phần khảo sát ngoại vi đi.”
Tôi tức đến run người, chộp lấy cái ống cắm bút trên bàn ném mạnh xuống đất.
“Dựa vào cái gì mà cậu đ/á tôi ra khỏi dự án?”
“Dựa vào việc tôi là người phụ trách chính!”
Triệu Cẩn Hinh tăng âm lượng.
“Không phục thì cậu đi tìm lãnh đạo mà nói!”
Đinh Nhân Đông vội vàng chạy tới, chắn giữa chúng tôi.
“Hai vị giám đốc, đừng cãi nhau nữa, mọi người đều vì tốt cho dự án thôi mà.”
Hắn quay đầu nhìn tôi, mặt đầy vẻ khó xử.
“Chị Nhậm Chiêu, hay là chị chịu thiệt một chút, phần dữ liệu cốt lõi này để em gánh trước, đợi chị Cẩn Hinh hết gi/ận rồi tính sau.”
Nhìn cái bộ mặt giả tạo của Đinh Nhân Đông, tôi cố nhịn cơn buồn nôn.
Tôi đẩy mạnh hắn ra, chộp lấy túi xách rồi sải bước đi ra ngoài cửa.
“Triệu Cẩn Hinh, cậu cứ chờ đấy!”
Đi đến chỗ thang máy, tôi quay đầu nhìn lại.
Đinh Nhân Đông đang đứng bên cạnh Triệu Cẩn Hinh, cúi đầu thu dọn đống tài liệu vương vãi.
Trong cái bóng lưng của hắn, toát lên sự phấn khích không thể kìm nén.
Đinh Nhân Đông đã đạt được ý nguyện, chính thức tiếp quản mô-đun cốt lõi mà tôi phụ trách.
Cùng Triệu Cẩn Hinh đồng chủ trì dự án.
Sự đắc ý không thể kiềm chế trên người hắn gần như muốn trào ra ngoài.
Hắn nhanh chóng lôi kéo được hai đồng nghiệp luôn bất mãn với chúng tôi trong bộ phận, là Trương Vĩ và Lý Lệ.
Họ tung hô hết lời trước mặt lãnh đạo.
Biến Đinh Nhân Đông thành một thiên tài c/ứu vãn tình thế, hợp nhất đội ngũ.
“Sau khi anh Đinh tiếp quản, tiến độ dự án nhanh lên trông thấy!”
“Đúng vậy, không như một số người, chỉ biết đấu đ/á nội bộ, mang cảm xúc cá nhân vào công việc.”
Những lời này không lớn không nhỏ, nhưng luôn trôi vào tai tôi và Triệu Cẩn Hinh một cách chuẩn x/ác.
Ấn tượng của lãnh đạo về chúng tôi cũng vì thế mà rơi xuống đáy vực sau những ngày dài bị hạ thấp như vậy.
Tôi và Triệu Cẩn Hinh bị gạt ra rìa hoàn toàn.
Phải đối chiếu hàng trăm tờ hóa đơn, sắp xếp những chồng tài liệu quá hạn cao như núi.
Thậm chí còn phải phụ trách đặt phòng họp và trà chiều.
Một buổi chiều nọ, tôi đang đối chiếu từng tờ chứng từ thanh toán.
Trương Vĩ đi tới, ném một xấp tài liệu lên bàn tôi.
“Nhậm Chiêu, giám đốc Đinh bảo cô đi photo năm mươi bản tài liệu này, nửa tiếng nữa họp cần dùng.”
Giọng điệu của hắn đầy vẻ kiêu ngạo như đang làm từ thiện.
Tôi ngước nhìn hắn, không nói gì.
Hắn cười khẩy một tiếng, cúi người xuống, nói bằng giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Thật đáng thương, chủ lực của dự án trước kia, giờ chẳng khác gì một đứa sai vặt.”
Tôi siết ch/ặt cây bút trong tay.
Triệu Cẩn Hinh ở bàn làm việc bên cạnh đang bị yêu cầu thiết kế lại một quy trình họp đã được chốt từ lâu.
Lý do là “phông chữ không đẹp”.
Nh/ục nh/ã, phẫn nộ, không cam tâm.
Những cảm xúc này cuộn trào trong lòng chúng tôi, nhưng cũng khiến chúng tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đêm muộn hôm đó, tại bãi đỗ xe dưới tầng hầm của công ty.
Tôi ngồi vào xe của Triệu Cẩn Hinh, cô ấy đưa cho tôi một cốc Americano nóng hổi.
“Hôm nay cái tên họ Lý kia cố tình làm đổ cà phê lên đống tài liệu tôi vừa sắp xếp xong.”
Cô ấy lên tiếng, giọng lạnh băng.
“Trương Vĩ bắt tôi trong nửa tiếng phải photo 50 bản tài liệu, nhưng máy photocopy từ lâu đã bị hắn cài đặt mã lỗi.”
Tôi nhận lấy cốc cà phê, hơi ấm truyền từ đầu ngón tay tới.