“Mẹ, họ lấy mất lương thực rồi, vậy chúng ta ăn gì?”
“Trong nhà chỉ còn chút rau dại với một túi khoai lang nhỏ thôi.”
Tôi thản nhiên nói:
“Có gì ăn nấy thôi.”
Nói xong, tôi liếc nhìn Lục Minh, mỉa mai:
“Không thì đợi đến lúc cha các con mang cả chút đồ ăn ít ỏi này cho thím của các con, thì đến cái này các con cũng chẳng còn mà ăn đâu.”
Hai đứa con nhìn Lục Minh với ánh mắt đầy gi/ận dữ.
Con trai gầm lên:
“Cha, rốt cuộc chúng con là con của cha, hay em họ mới là con của cha? Sao cha lại thiên vị họ như thế?”
“Vì họ mà cha không tiếc để chúng con ch*t đói sao?”
Con gái cũng gi/ận dữ nói:
“Đúng đấy, nếu lúc trước cha không chia hơn nửa tem lương thực cho thím, thì bây giờ chúng ta đã chẳng phải nhịn đói, biết đâu còn được ăn th!t nữa!”
Chà, bắt đầu cắn x/é lẫn nhau rồi sao?
Kiếp trước, chúng đoàn kết lắm mà.
Xem ra, kiếp trước tôi đã để chúng ăn no quá rồi.
Một khi đã nếm trải cảm giác đói khát, cái nhóm nhỏ của chúng lập tức tan rã.
Ngay cả người thím mà kiếp trước chúng kính trọng nhất, kiếp này cũng trở thành người chúng c/ăm gh/ét nhất.
Kéo theo đó, những đứa em mà chúng từng xót xa, áy náy, nay đều trở thành đối tượng bị chúng đố kỵ, h/ận th/ù.
Trong lòng tôi thấy hả hê một cách khó hiểu.
Các con sau khi m/ắng Lục Minh xong lại đáng thương c/ầu x/in tôi.
“Mẹ, chúng con đói không chịu nổi rồi, hay mẹ về nhà ngoại xin thêm chút lương thực đi.”
“Dì tốt như thế, chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn chúng con ch*t đói đâu.”
“Lần này chúng con nhất định sẽ trông chừng lương thực cẩn thận, không để cha lấy tr/ộm nữa.”
Các con nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt đầy vẻ hốc hác.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi đã mủi lòng.
Nhưng, tôi đã không còn là tôi của kiếp trước nữa.
Tôi nhớ rõ kiếp trước chúng đã giúp Trần Bình b/ắt n/ạt tôi như thế nào, cũng nhớ rõ khi tôi b/ệnh nặng, chúng không chịu chi ra ba vạn tệ tiền th/uốc men, nhưng lại bỏ ra hai triệu để m/ua túi cho Trần Bình.
Khi tôi ch*t trong b/ệnh viện, chúng đang tổ chức sinh nhật cho Trần Bình.
Tôi nhớ hết.
Vì thế, tôi không thể nào mủi lòng.
Tôi lạnh lùng hỏi:
“Các con h/ận em họ cư/ớp đi tài nguyên của các con đúng không?”
“Các con cho rằng nếu không phải vì họ, chúng ta chắc chắn sẽ có lương thực dư thừa để qua mùa đông này đúng không?”
Hai đứa con gật đầu, trên mặt đầy vẻ c/ăm phẫn.
Tôi thản nhiên lên tiếng:
“Vậy thì đúng rồi.”
“Các con h/ận em họ cư/ớp mất lương thực của các con, thì nếu mẹ đi xin lương thực của anh chị, họ có thể sẽ không qua nổi mùa đông này, đến lúc đó anh chị họ sẽ h/ận các con đấy.”
“Các con à, chúng ta không thể ích kỷ như thế được.”
Nói đến đây, tôi chợt nhớ đến những lời Lục Minh từng nói.
Tôi nảy ra ý hay, bồi thêm:
“Chẳng phải cha các con đã nói sao? Cha không nỡ nhìn chị dâu và các cháu ch*t đói, nếu không sẽ không còn mặt mũi nào nhìn anh trai mình.”
“Mẹ cũng vậy, mẹ không thể trơ mắt nhìn anh chị và các cháu ch*t đói, nếu không mẹ lấy mặt mũi nào gặp ông bà ngoại các con?”
Chủ đề lại được tôi chuyển sang Lục Minh.
Các con nhìn Lục Minh với ánh mắt càng thêm bất mãn.
Lục Minh muốn giải thích điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mấp máy môi, không thốt nên lời.
Đêm đó, trên trời lóe lên một tia chớp.
Dường như có điều gì đó đang lặng lẽ thay đổi.
Ngày hôm sau, Trần Bình khóc lóc chạy đến nhà tôi.
Vừa nhìn thấy Lục Minh và hai đứa con, cô ta không đợi được mà nói ngay:
“Lục Minh, Tiểu Khiết, Tiểu Siêu, hai đứa con của tôi đã đói đến ngất đi rồi, anh mau nghĩ cách c/ứu chúng đi.”
“Bây giờ vẫn còn kịp, mọi thứ đều có thể tránh được.”
“Nếu không, nếu chúng thực sự xảy ra chuyện gì, đó sẽ là nỗi ân h/ận cả đời của bốn người chúng ta.”
Nghe cô ta nói vậy, tôi nhận ra cô ta cũng đã trọng sinh.
Nhưng điều khiến cô ta bất ngờ là Lục Minh, Lục Khiết và Lục Siêu đều không vui mừng như cô ta nghĩ.
Thái độ thậm chí có thể nói là lạnh nhạt.
Con gái lạnh lùng nói:
“Tôi còn mong chúng ch*t sớm đi cho xong.”
Trần Bình sững sờ.
Cô ta nhìn Lục Khiết, rồi lại nhìn tôi.
Ánh mắt nhìn tôi lập tức đầy vẻ đề phòng và th/ù địch.
“Có phải mẹ mày dạy mày nói thế không? Bà ta lúc nào cũng vậy, luôn thích chia rẽ mối qu/an h/ệ của chúng ta.”
“Thím nói thật cho các cháu biết, thím là người trọng sinh, kiếp trước chính mẹ các cháu đã hại ch*t các em của các cháu đấy, các cháu không biết bà ta đ/ộc á/c thế nào đâu.”
Hai đứa con nhìn nhau, cười lạnh:
“Thì đã sao? Cả hai chúng tôi đều là người trọng sinh đây.”
Vẻ mặt vốn căng thẳng của Trần Bình đột nhiên giãn ra.
Cô ta trông rất vui mừng.
“Các cháu đều trọng sinh? Thế còn cha các cháu đâu?”
Lục Minh lặng lẽ gật đầu.
Trần Bình càng vui hơn:
“Thế thì tốt quá rồi, gia đình sáu người chúng ta có thể đoàn tụ, các em cũng không cần phải ch*t nữa, sau này bốn người chúng ta cùng nhau bù đắp cho chúng.”
Con gái bị chọc cười:
“Bù đắp cho chúng? Chúng tôi n/ợ gì chúng?”
Con trai cũng cười:
“Cha tôi đem tài nguyên vốn thuộc về chúng tôi chia cho chúng, khiến chúng tôi ăn không no mặc không ấm.”
“Giờ hay rồi, cô lại còn mặt mũi bảo chúng tôi bù đắp cho chúng, dựa vào cái gì? Cô tưởng chúng tôi ng/u à?”
Trần Bình sững sờ.