Đinh Du với tư cách là kẻ thứ ba cũng bị đông đảo cư dân mạng chỉ trích.
Khi sự việc bùng n/ổ, giá cổ phiếu công ty của Từ Chí Viễn lao dốc không phanh.
Cô ta dùng cách "ngọc nát đ/á tan" này để trả th/ù thành công tất cả mọi người, bao gồm cả chính bản thân mình.
Nhìn anh ta, tôi có chút mất kiên nhẫn: "Đừng dây dưa với tôi nữa."
Tôi tìm số điện thoại của Đinh Du trong đơn hàng rồi gọi cho cô ta.
"Từ Chí Viễn đang chạy đến chỗ tôi phát đi/ên đây, tốt nhất cô nên đến đón anh ta về đi."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi rồi nói: "Được, tôi đến ngay."
Quý Như Mạch đưa tôi về nhà, anh đứng dưới lầu, khóe miệng treo một nụ cười khổ sở.
"Lăng Huyên, chúng ta thực sự không còn cơ hội nào nữa sao?"
Những lời chưa kịp nói trong nhà hàng, lúc này cuối cùng cũng đã thốt ra.
"Quý Như Mạch, tôi rất cảm ơn anh đã thích tôi, nhưng chúng ta đều không còn là những cô cậu thiếu niên thời thanh xuân nữa rồi, anh nên buông bỏ chấp niệm quá khứ mà tiến về phía trước."
"Tôi không thích anh. Thẳng thắn mà nói, sau khi ly hôn, tôi không còn chấp niệm gì với tình cảm nữa, tùy duyên thôi. Trong lòng tôi, anh là một người bạn cũ đáng trân trọng, nhưng không thể phát triển thành người yêu."
Anh gật đầu, trong mắt đầy vẻ tiếc nuối.
"Lăng Huyên, biết thế này, ngày trước tôi đã dũng cảm hơn một chút rồi."
"Ngày mai tôi phải ra nước ngoài làm việc. Vốn dĩ đã nghĩ, nếu em đồng ý, tôi sẽ ở lại, hủy vé máy bay. Bây giờ nghĩ lại, đúng là không cần thiết nữa."
Anh vẫy tay với tôi, bóng lưng như xuyên qua thời không, trở về bộ dạng lúc anh đưa tôi về nhà rồi rời đi thời thơ ấu.
Thế là, tôi nhón chân, lớn tiếng nói: "Quý Như Mạch, thuận buồm xuôi gió nhé!"
Có lẽ lần biệt ly này, sau này khó lòng gặp lại.
Anh dừng bước, quay người, nhìn tôi thật sâu lần cuối.
"Lăng Huyên, bảo trọng nhé."
Sắp đến năm mới, Nhiêu Nhiêu kéo tôi đến Đông Bắc trượt tuyết.
Trên tuyết, cô bé hỏi tôi có ước nguyện năm mới nào không.
Tôi không chút do dự, nói: "Bình an khỏe mạnh, tình bạn bền lâu."
Cô bé cười ha hả bên tai tôi: "Em muốn làm bạn tốt của chị cả đời."
Trong điện thoại, là tin nhắn cuối cùng Từ Chí Viễn gửi đến.
"Lăng Huyên, chúc mừng năm mới."
Anh ta mắc u/ng t/hư dạ dày, bản thân lại không chịu điều trị tử tế, đã không trụ được bao lâu nữa.
Huống hồ, vì không quản lý tốt công ty, cách đây không lâu công ty đã tuyên bố phá sản.
Khi nhìn thấy anh ta trên tin tức, không còn vẻ khí thế năm nào, mà là sự suy sụp, già nua.
Anh ta mang theo đầy rẫy tiếng ch/ửi rủa rời khỏi tầm mắt công chúng, tôi từng thấy tin tức trên một tờ báo nhỏ về việc anh ta bị người ta ném trứng ở chợ.
Bộ dạng thảm hại, chật vật đó, so với một Từ Chí Viễn từng đầy khí thế năm nào, vậy mà lại cách biệt như hai kiếp người.
Trước khi ch*t, anh ta từng gửi cho tôi một lá thư.
Tôi không xem, đ/ốt luôn.
Có lẽ anh ta cũng đoán được tôi sẽ không xem thư, lại dùng điện thoại gửi cho tôi một tin nhắn.
"Lăng Huyên, anh từng thề nếu phản bội em thì sẽ ch*t không toàn thây. Nay, lời thề thành hiện thực, anh cũng nên xuống địa ngục rồi, để chuộc tội cho bản thân và đứa trẻ đó."
"Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ trân trọng em."
Đêm anh ta ch*t, Đinh Du gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Cô ta vừa khóc vừa cười: "Tôi thực sự h/ận anh ta, tại sao trước khi ch*t còn lẩm bẩm tên chị? Lý Lăng Huyên, tôi cũng h/ận chị, nhưng trớ trêu thay chị lại là người cuối cùng trên đời này quan tâm đến con trai tôi."
Tôi lặng lẽ nghe cô ta trút bầu tâm sự, đầu dây bên kia bắt đầu vang lên tiếng khóc lóc của đứa trẻ.
Cô ta cuống cuồ/ng dỗ dành con.
Đợi tiếng động dần dứt, tôi cúp máy.
Từ đầu đến cuối, tôi không hề nói một lời nào.
Nhiêu Nhiêu hơi gi/ận vì chúng tôi bị làm phiền, tôi rút thẻ sim điện thoại ném đi.
"Chị đổi số điện thoại đây, sẽ không để cô ta tìm thấy chị nữa."
Tôi vẫn nhớ bộ dạng của Đinh Du khi mới bước chân vào công sở, gọi tôi một tiếng chị Lăng Huyên giòn tan, lúc đó trong ánh mắt cô ta nhìn tôi đầy ngưỡng m/ộ.
Sau đó, cô ta yêu Từ Chí Viễn, mối qu/an h/ệ từ chỗ có thể trở thành bạn thân cả đời của chúng tôi đã biến thành kẻ th/ù.
Cho đến tận bây giờ, tôi đã buông bỏ mọi chuyện quá khứ để bước tiếp, cô ta đối với tôi chỉ là một người quen cũ.
Cái ch*t của Từ Chí Viễn giống như một hòn sỏi bình thường rơi xuống hồ, không thể làm dấy lên chút gợn sóng nào trong lòng tôi.
Tôi đổ bình Nữ Nhi Hồng ch/ôn dưới gốc cây ra, Nhiêu Nhiêu uống đến đỏ bừng cả mặt.
"Nhiêu Nhiêu, cuộc sống sau này chỉ có tốt hơn thôi."
Vị rư/ợu thơm nồng lưu luyến, uống xong, nhẹ nhàng lâng lâng, dường như đã trở về độ tuổi vô tư lự.
Trước mắt, là người bạn thân Nhiêu Nhiêu nheo mắt cười.
Thật tốt quá, tôi thầm nghĩ.
(Hết)