Nó gi/ật lấy cái chổi của Lâm Khả Khả ném xuống đất, mất kiểm soát ch/ửi bới: "Quét quét quét! Có cái gì mà quét! Cô quét nhà vệ sinh nghiện rồi hả!"
"Còn tưởng mình là nữ thần tiên nữ chắc? Bây giờ cô chẳng là cái thá gì cả! Nếu không có tôi, hai người sớm đã bị dị thú cắn ch*t rồi!"
Lâm Khả Khả không tức gi/ận, lập tức nhìn về phía tôi đang múc phân ở bên cạnh.
"Tớ nhịn không nổi nữa rồi, còn cậu?"
Tôi chậm rãi tháo khẩu trang: "Nhịn không nổi nữa thì không cần nhịn nữa."
Vương Hạo cười nhạo ha hả: "Đến nước này rồi còn giả vờ cái gì? Tưởng mình là quét rác tăng chắc..."
Lời còn chưa dứt, tôi nhét cái chổi vừa lau hố xí vào miệng nó.
"Miệng hôi quá, cho cậu chải răng."
Vương Hạo sững sờ một giây, giây sau tức đến mức mặt đỏ như gan lợn.
Áp suất quanh người nó đột nhiên thay đổi.
Dị năng của nó thực ra rất mạnh, có thể lấy đồ vật từ xa, chỉ cần là thứ nó từng nhìn thấy tận mắt thì đều có thể lấy được. May là nó chưa từng thấy tên lửa đại bác, tức gi/ận đến mức cùng lắm cũng chỉ lấy ra được một con d/ao, rồi đi/ên cuồ/ng lao về phía tôi.
"Tao gi*t mày!"
Tôi kinh hãi lùi lại.
Không phải vì sợ, mà vì miệng nó bây giờ thật sự quá hôi.
Chỉ nghe Lâm Khả Khả hét lớn: "Không được lại gần bạn thân của tôi!"
5.
Một bức tường lửa chắn trước mặt tôi, Vương Hạo không phanh kịp nên bị ch/áy sạch hết lông tóc, chưa kịp kêu thảm thiết thì nước phân chưa dọn trong nhà vệ sinh đã ngưng tụ thành một cột nước, hất văng nó ra ngoài.
Sau một thời gian tích lũy, kỹ năng điều khiển lửa của Lâm Khả Khả đã đạt đến trình độ thượng thừa, thực lực khó lường, còn mở khóa thêm cả kỹ năng điều khiển nước.
Động tĩnh lớn này đã thu hút những người khác trong tổ chức tới.
"Mẹ kiếp, hai con đàn bà này bị sao thế, tạo phản à?"
Nó nói đúng, chúng tôi thực sự định tạo phản.
Người lao tới đầu tiên chính là gã vạm vỡ được chúng gọi là Nhị ca - Lôi Nhị. Gã xắn tay áo chưa kịp lại gần đã bị Lâm Khả Khả chỉ tay một cái, đ/ốt ch/áy quần.
Tôi cũng là lần đầu tiên chứng kiến thực lực hiện tại của Lâm Khả Khả.
Quả cầu lửa của cô ấy lớn nhất có thể ngưng tụ to hơn cả một căn phòng, thậm chí có thể thay đổi hình dạng, tường lửa, ki/ếm lửa, đ/ao lửa, chỉ cần cô ấy muốn.
Rất nhanh, đám người đó ôm lấy cái quần rá/ch rưới, đều phục tùng.
Chúng tụ họp lại, tôi đặt ra quy tắc:
Thứ nhất: Tổ chức không được cư/ớp bóc gi*t người nữa, muốn có ăn thì phải làm việc, làm tốt có tiền lương, chính là vàng.
Thứ hai: Mỗi người mỗi ngày được thêm một bữa cơm, đi vệ sinh phải đạt chỉ tiêu. Ai không hoàn thành nhiệm vụ, ngày hôm sau quét nhà vệ sinh.
Đám đông hơi nhíu mày.
Thứ ba: Ai đi vệ sinh mà không hôi, thưởng một thỏi vàng.
Đám đông nhíu mày như thắt nút.
Có người lặng lẽ giơ tay: "Phân sao có thể không hôi chứ?"
Tôi nhìn hắn: "Đó là vấn đề của anh, không phải của tôi."
Người bên dưới nhìn nhau, những quy tắc này có chút khó hiểu.
Nhưng tôi nói vậy chắc chắn có lý do, cứ làm theo thôi.
Chỉ có Lôi Nhị không phục, thế là hắn bị tôi nh/ốt vào kho chứa đồ. Trước khi đi hắn vẫn còn gào thét: "Đợi đại ca về, bọn mày ch*t chắc!"
Tôi đóng cửa lại: "Vậy đợi hắn về rồi tính tiếp."
Sau đó lại ném vào đó một cái chậu:
"À đúng rồi, không được đi vệ sinh bừa bãi, dùng cái này."
Đi xa rồi vẫn còn nghe thấy tiếng gầm thét của hắn:
"Mẹ kiếp! Mày bi/ến th/ái à!"
Những ngày sau đó, tổ chức vận hành như thường, thậm chí còn ổn định hơn trước, dù sao cũng không ai dám lười biếng vì sợ đi vệ sinh không đạt chỉ tiêu.
Tôi sợ bị chúng phát hiện ra mối liên kết giữa tôi và Lâm Khả Khả.
Thế là ban ngày ngủ, ban đêm đi nhà vệ sinh biến vàng.
Như vậy mỗi sáng Lâm Khả Khả mở mắt ra là có thể thấy vàng tươi mới.
Nhìn Lâm Khả Khả ngày càng mạnh mẽ, tôi thấy rất thành tựu, múc hố xí cũng thấy hăng say lạ thường.
Một đêm nọ khi tôi đang làm việc, sau lưng có một người mới tới.
Tổ chức có người chuyên trách thu nạp người bên ngoài, càng đông càng tốt.
Người đó từ nhà vệ sinh đi ra, tôi vừa vặn định đi vào, lướt qua nhau, bốn mắt nhìn nhau.
Trùng hợp thật.
Không ngờ lại là Chu Thường!
6.
Ngày mạt thế ập đến, hắn bị quả cầu lửa đá/nh văng ngất xỉu ở cầu thang, không ngờ lại may mắn sống sót.
Bây giờ đầu trọc vẫn chưa mọc tóc, vảy s/ẹo bỏng trên mặt cũng đã rụng, x/ấu một cách có chiều sâu. Hắn cũng nhìn thấy tôi, lập tức nắm ch/ặt nắm đ/ấm, nghiến răng c/ăm h/ận nhìn tôi: "Tần Tuyết! Được lắm! Lại gặp được cô rồi."
Hắn cảnh giác nhìn quanh, thấy chỉ có mình tôi thì thở phào nhẹ nhõm.
Từng bước ép sát tôi:
"Dị năng của con mụ hôi hám đó quả thực rất mạnh, nhưng dị năng của cô chắc là vô dụng lắm nhỉ."
Hắn nhìn lên nhìn xuống găng tay cao su và cái gáo múc phân trên tay tôi, cười nham hiểm.
"Nghe nói tổ chức này khá lợi hại, tôi bây giờ đã được thu nạp rồi, sống cũng tạm ổn. Còn cô? Công nhân múc phân à?"
"Một công nhân múc phân biến mất không dấu vết, chắc không ai quan tâm đâu..."
Lời còn chưa dứt, nắm đ/ấm của hắn đã phình to nhanh chóng, to gấp đôi đầu tôi. Xem ra thời gian này hắn đã vận dụng dị năng thuần thục hơn.
Tôi may mắn né được một đò/n.
Chu Thường thấy tôi mãi không phản kích, cũng x/ác định dị năng của tôi đúng là không phải loại tấn công.
Thế là hắn hoàn toàn yên tâm, đầy c/ăm h/ận lao về phía tôi, lần này hắn biến nắm đ/ấm to như cái cửa, tựa như Thái Sơn đ/è đỉnh.
Chỉ là nắm đ/ấm to lên, hành động cũng trở nên vụng về.