Tôi cậy mình nhỏ con, lách qua kẽ tay hắn, thừa lúc hắn chưa kịp định thần, vươn tay vỗ một cái vào bụng hắn.
Chu Thường đang định xoay người bắt lấy tôi thì giây tiếp theo, sắc mặt hắn biến đổi hoàn toàn, ôm bụng ngã xuống đất, đ/au đến mức không thốt nên lời, cả người co quắp lại như con tôm.
Hắn chỉ vào tôi, vẻ mặt đầy kinh hãi:
"Mày đã làm gì tao?"
Tôi cười đầy bí hiểm: "Đoán xem."
Đồ ng/u, vốn định vào đi vệ sinh, kết quả chưa kịp xả ra đã vội vàng đến dạy dỗ tôi.
Toàn bộ đống tồn kho trong ruột hắn đều đã bị tôi biến thành vàng.
Bây giờ hắn chỉ là đ/au bụng dữ dội, nhưng chẳng bao lâu nữa thành ruột sẽ hoại tử, suy đa tạng mà ch*t, cùng lắm cũng chỉ sống được một hai ngày thôi.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
Đây đều là do hắn tự chuốc lấy.
Đến nước này rồi, tôi chẳng còn chút gánh nặng tâm lý nào về việc không được gi*t người cả.
Tôi phủi tay, định tiếp tục công việc thì thấy một người đàn ông nhỏ thó r/un r/ẩy bước ra từ nhà vệ sinh.
Hắn xách quần, nhìn Chu Thường đang ngất lịm trên đất, lại nhìn tôi, rồi sợ hãi chạy biến như thể vừa nhìn thấy q/uỷ đói.
Ngày hôm sau, trong tổ chức bắt đầu lan truyền tin đồn rằng người phụ nữ chuyên đi móc hố xí kia có thực lực kinh người, có thể gi*t người trong vô hình.
Địa vị của tôi trong tổ chức ngấm ngầm vượt qua cả Lâm Khả Khả.
Tôi đắc ý trước mặt cô ấy, nhưng Lâm Khả Khả lại rất lo lắng.
"Đó là do cậu may mắn thôi, dị năng của cậu không có chút tính công kích nào, nếu tớ không ở bên cạnh mà cậu gặp phải kẻ không cho lại gần, hoặc là kẻ vừa mới đi vệ sinh xong thì cậu tính sao?"
Tôi cười hì hì:
"Chẳng phải có cậu bảo vệ tớ sao?"
Cô ấy biểu cảm rất nặng nề, nhìn tôi không nói tiếng nào, hồi lâu sau mới nhíu mày thở dài: "Cái thế giới hoang đường này bao giờ mới đến hồi kết đây."
Cô ấy vô cùng lo lắng cho sự an nguy của tôi, nên đã cử cho tôi một vệ sĩ có sức chiến đấu khá để bảo vệ sát sao.
Ngày đầu tiên đi làm, chàng trai trẻ đó trang bị tận răng, mặc cả bộ đồ bảo hộ đấu ki/ếm.
Tôi cạn lời: "Cậu làm cái gì vậy?"
Cậu ta không dám lại gần: "Nghe nói chỉ cần cô chạm vào người khác là có thể gi*t người, tôi sợ ch*t."
Tôi: "..."
7.
Chúng tôi lại trải qua một khoảng thời gian tốt đẹp. Hằng ngày nuôi dưỡng mấy loại hoa biến dị biết ăn sâu bọ, để chị Trương nghiên c/ứu xem làm sao để nấu th!t thú biến dị cho ngon, tiện thể thêm chút th/uốc đặc hiệu giúp làm đẹp vào cơm canh.
Nhưng đột nhiên một ngày nọ, một tổ chức bí ẩn có quy mô lớn gấp nhiều lần chúng tôi đang mở rộng thế lực, nơi nào đi qua cũng bắt buộc phải quy hàng hoặc là tàn sát. Thủ lĩnh của chúng, Vô Danh, có dị năng "Thôn phệ" - có thể gi*t người khác sau đó cư/ớp lấy dị năng của họ làm của riêng.
Lôi Nhị nghe tin này thì mừng rơn: "Đại ca cuối cùng cũng quay lại gi*t sạch rồi!"
Tôi t/át cho hắn một cái ngất xỉu: "Ồn ào quá!"
Lâm Khả Khả nhận ra sự bất an của tôi, lo lắng hỏi: "Sao vậy?"
Lòng tôi đã rối như tơ vò, không biết phải nói với cô ấy thế nào.
Khi nghe mô tả, tôi đã cảm thấy điềm chẳng lành. Kẻ bi/ến th/ái đã gi*t chúng tôi kiếp trước có dị năng chính là cư/ớp đoạt dị năng.
Tôi hỏi cậu đàn em đi thám thính tin tức: "Người đó trông như thế nào?"
Đàn em mô tả đó là người đàn ông ngoài ba mươi, mắt trái có một vết s/ẹo, cười lên khiến người ta lạnh sống lưng.
X/ác nhận rồi.
Chính là kẻ sát nhân cuồ/ng lo/ạn kiếp trước đã nói "hai cái dị năng phế vật chiếm bộ nhớ của ông đây".
Đêm đó tôi nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, Lâm Khả Khả ôm chăn bò lên giường tôi, nhìn chằm chằm hỏi:
"Rốt cuộc cậu bị sao thế?"
Tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói thật: "Cậu có tin là tớ đã từng ch*t một lần rồi không?"
Tôi kể hết chuyện chạy trốn và cái ch*t ở kiếp trước cho Lâm Khả Khả nghe.
Lâm Khả Khả sững sờ rất lâu, đột nhiên mắt đỏ hoe, từ từ rơi hai dòng lệ.
Tôi sốt sắng: "Cậu đừng sợ, bây giờ cậu cũng rất mạnh mà!"
Cô ấy lại đột nhiên ôm ch/ặt lấy tôi khóc òa lên:
"Sao cậu không nói với tớ sớm hơn, chỉ mình cậu nhớ, cậu đã phải sợ hãi đến mức nào cơ chứ..."
Tim tôi như bị thứ gì đó đ/âm trúng.
Vốn dĩ đang nơm nớp lo sợ, giờ phút này lại tràn đầy sức mạnh.
Đã ông trời cho tôi một cơ hội làm lại, chúng tôi nhất định sẽ không ch*t như thế được.
Nhưng người đàn ông đó bản tính hiếu sát, đạo đức suy đồi, không biết hắn đã thu thập được bao nhiêu dị năng nghịch thiên, mà dị năng của Lâm Khả Khả vẫn chưa thể phát huy hết uy lực.
Phần thắng thực sự không cao.
Tôi vốn định trốn đi trước, không ngờ chẳng bao lâu sau Lôi Nhị đã chạy trốn, đi đầu quân cho kẻ đó. Ngày hôm sau, trên bàn chúng tôi xuất hiện một bức thư từ hư không, trên đó viết:
"Dị năng của cô tôi đã nhắm trúng rồi, ba ngày sau, tôi đến lấy."
Tôi và Lâm Khả Khả nhìn nhau định đi thu dọn đồ đạc, gió thổi lật bức thư lộ ra mặt sau, trên đó viết:
"Đừng hòng trốn chạy, người đã xem bức thư này đã bị tôi đá/nh dấu rồi, các người không trốn thoát được đâu."
Mẹ kiếp!
Đồ khốn nạn!
Để nghênh chiến, chúng tôi đành phải bắt các thành viên trong tổ chức cố gắng ăn nhiều, đi vệ sinh nhiều trong ba ngày này, đi vệ sinh tốt thì chúng tôi mới giữ được cuộc sống yên ổn. Mọi người tỏ vẻ như bị s/ỉ nh/ục, nói rằng cảm thấy mình giống như con lợn bị nuôi nh/ốt.
Tôi nghe vậy thì vô cùng hối h/ận, đúng rồi! Biết thế đã bắt mấy con lợn b/éo biến dị về nuôi nh/ốt, cho chúng mỗi ngày đi vệ sinh vài tấn.
Nhưng trước kia chúng tôi cũng chẳng có cảm giác cấp bách gì.
Quả nhiên tiềm năng đều là do bị dồn vào đường cùng mới bộc phát ra.
Chị Trương thấy chúng tôi mày chau mặt ủ cũng cố gắng giúp đỡ, nấu cơm canh vừa ngon vừa hỗ trợ tiêu hóa.