“Để nói chuyện về con đường cậu trải thảm cho Tích Tích, xem xem show giải trí nào mới xứng tầm với thân phận phu nhân tổng giám đốc Cố thị.”
Tôi đi xuống gara.
Chỉ có Trì Niên đi theo.
Ánh mắt anh ta sâu thẳm, trong đáy mắt dường như có nỗi oán h/ận không thể hóa giải.
“Tư Dữu, những năm qua em sống có tốt không?”
Người tôi cứng đờ, khẽ nhếch môi.
“Như anh thấy đấy, nơi nào có Liễu Tích Tích, tôi không thể nào sống tốt được.”
Điều kỳ lạ là.
Anh ta không còn như trước, mở miệng ra là bênh vực cô ta.
Liễu Tích Tích luôn dễ dàng nhận được sự thiên vị của tất cả mọi người.
Ban đầu, Trì Niên là người duy nhất nghiêng về phía tôi.
Khi cô ta xuất hiện như một con bướm linh động.
Anh ta nhìn đến ngẩn người, quay đầu nói với tôi:
“Thực ra chị họ của em, cũng không tệ như em nói đâu.”
“Em đố kỵ vì chị ấy xinh đẹp hơn em à?”
“Đến cả bố mẹ em còn thiên vị chị ấy, em nên tự xem lại vấn đề của bản thân mình đi.”
…
Thế nhưng bây giờ, Trì Niên ủ rũ ôm đầu, vẻ mặt đầy đ/au khổ:
“Tư Dữu, hình như anh sai rồi.”
“Tích Tích không hề đơn thuần như anh tưởng tượng, cô ta câu dẫn anh, miệng thì nói không thể rời xa anh.”
“Quay lưng một cái, cô ta lại lả lơi với những kẻ giàu hơn, đẹp trai hơn anh.”
“Anh biết Cố Thanh Yến mới là chồng của em, cô ta và bố mẹ em đều nói dối.”
Nhưng anh ta vẫn không đứng ra nói lấy một lời.
Trên mặt tôi không có bất kỳ biểu cảm nào.
Lướt mắt nhìn xuống đôi giày đã giặt đến bạc màu dưới chân Trì Niên.
Chắc là hối h/ận rồi.
Vì Liễu Tích Tích, anh ta không tiếc cuỗm sạch tiền trong nhà, khăng khăng đi theo cô ta ra nước ngoài.
Khiến em gái ruột bỏ lỡ thời gian điều trị mà qu/a đ/ời, bố mẹ từ mặt anh ta.
Kết cục xôi hỏng bỏng không.
Không những không ôm được mỹ nhân về.
Còn rơi vào cảnh làm một gã… vệ sĩ tầm thường nhất.
Đôi mắt Trì Niên đỏ hoe:
“Tư Dữu, nếu anh nói anh hối h/ận rồi, em có thể…”
Tôi vội vàng c/ắt ngang câu chuyện:
“C/âm miệng!”
“Tôi không phải chỗ thu gom rác.”
“Tôi không cần Cố Thanh Yến, càng không cần anh.”
Quay người lại.
Cố Thanh Yến không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, dáng người cứng đờ, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh:
“Vợ à, chúng ta về nhà thôi.”
Tôi không chịu lên chiếc Rolls-Royce của Cố Thanh Yến.
Anh ta liền cưỡng ép chui vào ghế phụ của tôi.
“Tư Dữu, em nghe anh giải thích.”
Chiếc xe chậm rãi tiến vào đường chính.
Cố Thanh Yến cố gắng dùng giọng điệu khách quan nhất để kể lại đầu đuôi sự việc.
Liễu Tích Tích phát triển ở nước ngoài không thuận lợi.
Cho đến khi quen biết một vị đại gia, người đó rất ngưỡng m/ộ cô ta và đầu tư số vốn lớn.
Không ngờ, khi Liễu Tích Tích đứng trên sân khấu rực rỡ huy hoàng.
Vợ của vị đại gia xuất hiện, m/ắng cô ta là kẻ chen chân vào gia đình người khác.
Cố Thanh Yến tự cho là lý trí mà nói:
“Vị phu nhân đó có quyền thế ở Ý, một lòng muốn khiến Tích Tích thân bại danh liệt.”
“Nhưng khi vị đại gia kia đầu tư, ông ta không hề nói cho cô ấy biết mình đã có gia đình, còn công khai tặng hoa, tặng quà theo đuổi.”
“Nói cho cùng, Tích Tích cũng là nạn nhân.”
Bố tôi đã nghĩ ra một cách.
Để Cố Thanh Yến nói với vị phu nhân kia rằng anh mới là chồng của Liễu Tích Tích.
Mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.
“Tin tức không biết truyền vào nhóm fan của Tích Tích thế nào, bố em là chủ nhóm.”
“Fan của ông ấy đều tưởng Tích Tích mới là phu nhân tổng giám đốc Cố thị, nếu anh phủ nhận trước mặt họ, nhất định sẽ h/ủy ho/ại cô ấy.”
“Mẹ vợ cũng nói, chị họ của em vì được đứng trên sân khấu đã phải bỏ ra nỗ lực gấp vạn lần em.”
“Anh đã cho người phong tỏa tin tức, nhưng cuối cùng em vẫn biết.”
“Yên tâm, chỉ là làm thủ tục cho xong chuyện. Tích Tích đứng vững gót chân, anh nhất định sẽ làm rõ thân phận của em.”
“Cố Thanh Yến, bịt tai tr/ộm chuông có ý nghĩa gì không?”
Tôi đạp mạnh phanh.
Một tiếng rít chói tai của lốp xe vang lên.
Cố Thanh Yến suýt nữa lao đầu về phía trước.
Anh ta day day thái dương:
“Tư Dữu, em tức gi/ận là đúng, nhưng không thể đùa giỡn với tính mạng.”
“Bố mẹ vợ nói đúng, ruồi không đậu vào trứng không có vết nứt.”
Ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng.
Tôi cụp mắt, thấp giọng nói:
“Vậy nên, những lời em từng nói với anh về việc chị họ b/ắt n/ạt em, đều bị họ phủ nhận sạch trơn rồi, đúng không?”
Cố Thanh Yến sững người một lúc.
Vẻ mặt đầy bất lực.
Anh nói Liễu Tích Tích yêu múa, không thể nào tự mình bỏ đinh vào giày.
Không thể nào mạo hiểm đôi chân để cố tình ngã cầu thang hòng đổ oan cho tôi.
Càng không có khả năng xúi giục bố mẹ ruột của tôi đứng về phía cô ta không điều kiện.
Giọng người đàn ông lộ rõ vẻ mệt mỏi:
“Tư Dữu, nếu em hoàn toàn không có vấn đề gì, tại sao tất cả mọi người đều chỉ trích em?”
“Có phải nên tự phản tỉnh lại vấn đề của bản thân không?”
Thật khó để diễn tả tâm trạng lúc này.
đ/au khổ? Thất vọng?
Hay là sự chán gh/ét chính mình sau khi bị phản bội?
Tôi bỗng nhiên muốn cười.
“Nếu em không đồng ý, nhất quyết muốn x/é nát mặt nạ của Liễu Tích Tích thì sao?”
Cố Thanh Yến thở dài, như đang nhìn một đứa trẻ làm mình làm mẩy.
Lời nói vô ý thốt ra:
“Lâm Tư Dữu, nếu em cứ nhất quyết ngang bướng, anh chỉ có thể nghe theo bố vợ, để em rời khỏi nhà, suy nghĩ cho kỹ xem mình sai ở đâu.”
Tôi hít một hơi lạnh.
Ký ức k/inh h/oàng ùa về tấn công n/ão bộ.
Năm lớp chín.
Liễu Tích Tích tham gia cuộc thi, làm nũng bắt bố m/ua cho chiếc váy ballet đ/ộc nhất vô nhị.
Chiếc váy rất đắt.
Đắt đến mức bố cân nhắc để tôi học hết cấp hai rồi đi làm thuê, dồn hết tiền để cô ta đi theo con đường nghệ thuật đến cùng.
Tất nhiên là tôi không chịu.
Tôi tuyên bố nếu ông dám bắt tôi bỏ học, tôi sẽ c/ắt nát chiếc váy của Liễu Tích Tích.