“Phải phải phải, cô ta còn nói người ngoài hành tinh ngày mai sẽ xâm chiếm Trái Đất, hay là mau m/ua vé tàu vũ trụ mà trốn khỏi hệ mặt trời đi.”
Anh ta sững sờ, trên mặt lộ ra biểu cảm phức tạp khó đoán.
“Dù em có tin hay không, trong lòng anh chỉ có mình em.”
“Mọi việc anh làm trước đây, đều là để hàn gắn mối qu/an h/ệ giữa em với bố mẹ và chị họ.”
Đàn ông nói dối nhiều quá.
Đến chính mình cũng tin sái cổ.
Tôi lười chẳng buồn để ý.
Bị cảm nhẹ nên đi b/ệnh viện.
Ai ngờ lại nhìn thấy Liễu Tích Tích và bố mẹ.
Là đi cùng cô ta đến để làm mờ vết thâm mụn.
Thấy tôi xuất hiện, Lâm phụ lao tới:
“Đứa con nghịch tử, mày đã nói gì với Thanh Yến? Nó đổi ý rồi, không chịu tiếp tục đổ tài nguyên cho Tích Tích nữa.”
Tôi nhìn ông ta.
Lạnh lùng bước qua.
Lão già ấy như con gà tây chạy rông, kêu gào ầm ĩ:
“Lâm Tư Dữu, thái độ gì đấy?”
“Tao là bố mày.”
Biểu cảm của tôi không thay đổi, như đang nhìn một kẻ đi/ên:
“Xin lỗi nhé ông lão, không nhận ra ông là dượng nhỏ.”
Ông ta tức đến mức trợn mắt phồng mang.
Mẹ kéo tôi sang một bên:
“Con gái, vẫn còn gi/ận sao?”
“Chúng ta làm thế cũng vì nghĩ cho chị họ con, người một nhà làm gì có th/ù h/ận qua đêm, riêng tư vẫn có thể gọi bố mẹ mà.”
Tôi cười mỉa mai:
“Gọi ông ta mà không gọi bà, trong lòng không cân bằng à?”
“Dì nhỏ tránh ra, dì chắn đường tôi rồi.”
Bà ta lộ vẻ tổn thương.
Rõ ràng trước đây, cái gì tôi cũng muốn tranh giành với Liễu Tích Tích.
Họ ra nước ngoài, tôi còn gửi bao nhiêu tin nhắn, nói mình bị ốm, nhưng chẳng ai hồi đáp.
Đâu có lạnh lùng như bây giờ.
Tôi nhét xấp thư tình và nhật ký vào tay Lâm mẫu.
“Dì nhỏ, đây là những gì dượng nhỏ viết cho em gái dì.”
Kỳ nghỉ hè năm lớp 12, họ b/án căn nhà ở trung tâm thành phố, mang Liễu Tích Tích ra nước ngoài.
Trước khi bị đuổi khỏi nhà, tôi đã lật ra bí mật của Lâm phụ.
Rất sáo rỗng.
Khi còn trẻ, ông ta để mắt tới mẹ ruột của Liễu Tích Tích trước.
Đáng tiếc dì nhỏ lại yêu đương m/ù quá/ng, yêu phải gã họa sĩ phong lưu.
Bà ấy mang th/ai, hắn ta lại không chịu cho một danh phận.
Lâm phụ tỏ ý sẵn sàng đổ vỏ, làm bố cho chị họ.
Dì nhỏ không chịu.
Sau khi họa sĩ nhảy sông, bà ấy đã tuẫn tình.
Lâm phụ không quên được ánh trăng sáng, liền cưới Lâm mẫu, sinh ra tôi.
Đàn ông đối với người phụ nữ mình không yêu, vô cùng khắc nghiệt.
Ngay cả đứa con bà ấy sinh ra cũng chưa bao giờ đoái hoài.
Ông ta dồn hết tình yêu cho chị họ.
Ủy khuất và oán khí thì để lại cho tôi.
Lâm mẫu r/un r/ẩy đôi tay, bước đến trước mặt Lâm phụ, chất vấn:
“Bao nhiêu năm nay, ông thực sự không yêu tôi chút nào sao?”
Lâm phụ không nói một lời.
Trên mặt viết rõ câu trả lời.
Bà ta hoàn toàn sụp đổ.
Tôi đứng bên cạnh ăn dưa, xem rất vui.
Chậc chậc.
Cả hai chị em đều yêu đương m/ù quá/ng.
May mà tôi tỉnh ngộ sớm.
Biết đàn ông không dựa dẫm được, một tay nắm tiền, một tay nắm tình.
Không đến mức cuối cùng tay trắng hoàn tay trắng.
Liễu Tích Tích dường như nhận ra điều không ổn.
Muốn cư/ớp lấy cuốn sổ.
Rốt cuộc bao năm qua, Lâm mẫu chăm sóc cô ta vô cùng chu đáo.
“Dì nhỏ, nhìn việc đừng nhìn tâm. Những năm qua người ở bên dượng nhỏ luôn là dì, đừng so đo nữa.”
Lời vừa dứt.
Liền ăn ngay một cái t/át giáng trời.
Nghe thôi đã thấy đ/au.
Lâm mẫu mắt đỏ hoe:
“Đồ khốn nạn! Tao vì mày mà ng/ược đ/ãi con gái ruột suốt mười mấy năm.”
“Biết bao lần rõ ràng thấy mày phạm sai lầm, tao đều nhắm mắt làm ngơ.”
Móng tay tôi bấm ch/ặt vào lòng bàn tay.
Bà ấy đều biết cả!
Cứ tưởng bị trà xanh dắt mũi như chong chóng chứ!
Đầu Liễu Tích Tích bị đá/nh lệch sang một bên, hồi lâu mới hoàn h/ồn:
“Dì nhỏ, sao dì nỡ đá/nh con?”
“Con là Tích Tích đây mà, đứa cháu ngoại đứng trên sân khấu làm rạng danh cho dì!”
Lâm mẫu cứng đờ như tượng đ/á, che mặt khóc nức nở:
“Là tao sai rồi!”
“Trước đây thấy mày xinh đẹp, thấy mày dẻo miệng, lại thương em gái tao ch*t sớm nên bỏ rơi mày.”
“Nhưng tao đã làm gì? Hủy lớp học thêm của con gái tao, để mày vu khống nó bỏ đinh, tin mày đẩy mày ngã cầu thang.”
Bà ấy tự t/át mình một cái.
Rất vang.
Như tiếng pháo n/ổ vậy.
Lâm mẫu thất thần bước đến bên cạnh tôi:
“Tư Dữu, mẹ tỉnh ngộ rồi, sau này chỉ thương mình con thôi.”
Tôi cảm thấy bị xúc phạm, lùi lại một bước.
Như tránh tà thần.
“Dì nhỏ, thực sự không cần đâu. Sau này cứ coi như người dưng là được.”
Sau đó, tôi chỉ vào đám phóng viên đang lén quay phim bên ngoài:
“Đều thấy cả rồi đấy. Có những bậc cha mẹ không xứng làm người, vì con cái nhà khác mà đến con ruột cũng không nhận.”
Ngày tạp chí bát quái đăng tin.
Cố Thanh Yến cuối cùng cũng tìm đến, quỳ xuống c/ầu x/in tôi mở cửa.
“Tư Dữu, em đã một tháng không về nhà rồi, có gì nói rõ ràng mặt đối mặt không được sao?”
Tôi mở cửa.
Người đàn ông đầy vẻ mệt mỏi, cằm mọc đầy râu lún phún, rõ ràng đã lâu không có tâm trí chăm chút.
Anh thừa nhận mình sai rồi.
Không nên tin lầm Liễu Tích Tích.
Oán h/ận bố mẹ đã đổ tội cho tôi nói dối.
“Anh sẽ ra lệnh phong sát Liễu Tích Tích, khiến cô ta thân bại danh liệt.”
Tôi đang ăn cơm hộp cá dưa chua, không mấy để tâm:
“Không liên quan đến tôi, bao giờ anh ký đơn?”
Biểu cảm của Cố Thanh Yến rất tổn thương.
Những ngày qua, mỗi ngày anh đều chuyển cho tôi 5,2 triệu, ghi chú tặng vô điều kiện.
“Tôi thấy phiền lắm. Chi bằng chia tài sản một lần cho xong, cổ phần không cần, tiền mặt thu hết.”
Anh nhìn tôi.
Trong mắt có cảm xúc không rõ là gì.
“Anh chỉ là đi chệch đường trong hôn nhân một chút, không hôn không lên giường với cô ta, vậy mà phải phán anh t//ử h/ình sao?”